BÀI THƠ CHƯA ĐẶT TÊN 

Sau những ngày nắng gắt là một cơn mưa đá bất ngờ trút xuống. Cuộc sống vẫn đầy rẫy những điều đối lập như vậy. Khi một vấn đề ở thái cực này xảy ra, ngay tức khắc có một thái cực khác đối lập xuất hiện.

Ta mới ra khỏi một tách trà, chưa đến được biển Đông.

Dẫn lối là những vì sao đêm trên bầu trời, không phải là mặt trời. Hãy cẩn thận với những gì quá sáng chói, chúng luôn ẩn chứa những mối nguy hiểm. Mặc dù cả những vì sao đêm hay mặt trời, đều là ảo ảnh.

Tháng 6, hai anh em Castor và Pollux của chòm sao Song tử thuận hòa, thế giới có hòa bình từ đó.

Khi ta trao đi một bí mật cho ai khác, đồng nghĩa rằng người đó sẽ mang theo bí mật đó ra đi, như một người cưỡi ngựa vắt trên vai tay nải, và đi xa mãi.

Cả thế giới len lén muốn được yêu thương, tìm mọi kẽ hở là một tín hiệu của lòng trắc ẩn ở người khác dù chỉ là mong manh nhất để chen vào và thổ lộ, như một con mèo hoang bị bỏ rơi bên vệ đường được nhặt về nhà và trong một buổi chiều mùa hè nắng chiếu xiên qua cửa sổ, sà vào lòng một con người xa lạ chưa từng gặp một lần, và nằm yên đó như thể đã biết nhau từ kiếp trước.

Phải cần rất nhiều tình yêu thương để vượt quá sự yêu chính bản thân mình, tựa như việc cần phải xẹp quả bóng mà bên trong chứa không khí có tên gọi “chỉ mình tôi” và thổi vào trong đó một loại không khí khác mang tên “người khác.” Hoặc hãy trồng thật nhiều cây xanh có tên gọi “tình yêu”. Loài cây này sẽ hút hết khí độc “chỉ mình tôi” và thở ra khí “người khác” để bầu không khí được trong lành hơn.

Có những ngày thức giấc, tôi miệt mài đi vào một thế giới hoàn toàn xa lạ với thế giới những người khác đang sống. Mỗi ngày tôi đọc sách, tìm hiểu về nội tâm, sự hoạt động của não bộ, thế nào là tình yêu thương chân thật, viết lách và yêu thương, tôi thấy mình như một kẻ lạc loài đi tìm kiếm những thứ người khác không kiếm tìm.

“Ta lo lắng về việc hao tổn cảm xúc và giá cả tài chính và, dĩ nhiên, là giá cả tài chính. Nhưng tiền lương của tôi thì ở đơn vị mà văn hóa loài người dường như đã quên mất. Tôi được trả công bằng tình yêu. Tôi được trả công bằng tâm hồn.” Bà Elizabeth Lesser nói với tôi qua một video Ted Talk.

Hiểu rất rõ việc yêu bản thân là như thế nào, tôi ngồi xuống bàn viết một bài thơ chưa đặt tên. Đưa tâm hồn mình soi vào lăng kính hiển vi, nó thật đẹp, nhưng cần ấm áp hơn.

Đoàn Minh Hằng

Advertisements

TÔI ĐỢI NHỮNG DÒNG CHỮ ĐẾN VÀ ÔM ẤP LẤY TÂM HỒN MÌNH

Ở đường biên giới giữa ngày và đêm
khi bên ngoài ô cửa đang nhạt dần ánh sáng
và những cánh hoa trước hiên nhà đang dần khép lại
Tôi mở kênh âm nhạc cổ điển
khi ngồi trước một trang giấy trắng
Âm nhạc như bức tường ngăn cách mọi âm thanh giữa tôi và không gian còn lại
Không tiếng còi xe ngoài ngõ, tiếng chim câu gù trên mái, tiếng nước sôi chờ pha một tách trà
Chỉ còn mùi thơm từ lò bánh nướng
Ý tưởng đến rồi bỏ tôi đi mất
Nhưng tôi không cố gắng nắm bắt lấy chúng
Tôi đợi những dòng chữ đến và ôm ấp lấy tâm hồn mình

Continue reading “TÔI ĐỢI NHỮNG DÒNG CHỮ ĐẾN VÀ ÔM ẤP LẤY TÂM HỒN MÌNH”

DƯỚI BÓNG CÂY CỔ THỤ

Bằng cách nào đó trong nhiều năm

qua cái cây ấy nảy mầm và lớn nhanh dữ dội

Tán cây đã phủ trọn bóng tối

xuống một vùng cỏ rộng bao la

Tôi nhớ nhiều năm trước trên mảnh đất này hoa của mùa xuân đã nở bung ra

rực rỡ

Hoa nở như đang chạy và tôi không chạy kịp theo những bông hoa trồi lên từ đám cỏ mướt xanh

Một sự sống diệu kỳ nào đó không thể cưỡng nổi sự bừng nở

trong từng khoảnh khắc

trong từng giây phút

trong từng nhịp dồn dập của con tim và mạch máu của mình

hoa đã nở hối hả như cửa mình tôi bung ra đón nhận cơn tuôn trào ẩm ướt của mùa xuân

Bằng cách nào đó cây đã mọc trong thảm cỏ xanh cùng hoa mùa xuân dạo nọ và

lớn nhanh như một cây cổ thụ và

bóng tối của nó đã che khuất đi tất cả và

tôi đang nằm đây dưới bãi cỏ của sự úa tàn

Một hơi thở và nhiều hơi thở nhẹ nhàng và đều đặn và không gấp gáp hối hả loạn nhịp như mùa xuân năm nào trong đám hoa cỏ nở bung như quên cả đất trời kia

Một hơi thở và nhiều hơi thở nhẹ nhàng và đều đặn và môt chiếc lá và nhiều chiếc lá lần lượt rơi

Trong những tia ánh sáng cuối cùng còn sót lại cuối ngày tôi thấy những chiếc lá trên tán cây cổ thụ lìa cành nhưng

mỗi một lần ngừng thở là một chiếc lá mới lại đâm chồi

Những hạt giống khác tôi gieo vẫn không sao nảy mầm được trong bóng tối của tán cây cổ thụ

Kể cả bây giờ đang là mùa xuân

Tôi sẽ phải thở cho đến khi bóng cây này đổ gục

===

Thơ và tranh vẽ: Đoàn Minh Hằng

Bài đã được đăng trên tạp chí Da màu, bản post trên web này đã được tác giả chỉnh sửa một đôi từ so với bản đăng trên tạp chí. http://damau.org/archives/46545

Những đêm hè

Tiếng cá quẫy trong đêm

những đêm hè

bầy cá thường ngủ vào lúc nào?

 

Mùa hè đến bằng tiếng chim trong vườn lúc 5 giờ sáng

bằng tiếng của những cánh cửa sổ đập vào tường khi được mở tung ra

ánh nắng phản chiếu vào chuyển động của những cánh cửa lấp loáng

 

Tiếng máy bay ngoài cửa sổ

Chẳng cần ngước nhìn cũng biết máy bay đang vẽ lên nền trời xanh thẳm một vệt mây trắng dài

 

Nhắm mắt nghe thấy tiếng hơi thở của mình

Chẳng cần mở mắt cũng biết những ghen ghét tị hiềm và nóng giận đang vạch một vệt đen dài vào bầu trời nội tâm trong vắt của mình.

 

Tiếng cá quẫy trong đêm

những đêm hè

Mùa hè đến bằng tiếng chim trong vườn lúc 5 giờ sáng

 

Thơ và ảnh

Đoàn Minh Hằng

SAU CƠN MƯA

Lúc này đây tôi vẫn muốn được tắm mình trong dòng suối của văn chương
một cách dịu dàng
đầy êm dịu
khi những giọt mưa trên mái xôn xao
và nhạc không lời làm nền cho nó
tựa như một ai đó đang chơi đàn mưa

Hình như tôi đang cựa quậy
trong một chiếc vỏ bọc
tôi quá mềm còn nó quá cứng

Tôi nghe thấy tiếng một con chim bồ câu đậu trên cửa sổ
vừa vỗ cánh bay
Mưa đã ngừng rơi từ khi nào mà tôi không hay biết
Và tiếng chim vỗ cánh bay làm tôi nhớ vì sao trước thềm mỗi chiều khi tôi bước ra
những chiếc lông vũ còn rơi rớt lại
thoảng nhấc mình lên khi có bước chân qua.

Thơ và ảnh
Đoàn Minh Hằng

[Thơ] Bọn trẻ trong công viên

344a1a1d6677fb2909759aad151f287a

 

Bọn trẻ nghịch cát trong công viên
Chúng ta nói: không, cát bẩn
Bọn trẻ quay sang nghịch nước
Chúng ta nói: không, nước ướt

Bọn trẻ không chào, chúng ta nói chúng hư
Chúng ta muốn những đứa trẻ ngoan ngoãn vâng lời, gật đầu tắp lự
Chúng ta muốn tất cả bọn trẻ ngoan giống nhau
hoặc là gương của người khác, hoặc theo gương người khác

Và nỗi buồn được sinh ra từ đó
Và chúng bắt đầu hoài nghi về tự do
Chúng sợ
Chúng cô đơn
Y hệt như chúng ta, người lớn

Chúng ta cũng từng là những đứa trẻ nghịch cát trong công viên
Cười nói hồn nhiên
Yêu thương hồn nhiên
Trao đi những cái ôm vô điều kiện
Từ đâu, vì sao, bao giờ, tất cả chúng ta đều chui riêng vào những góc của mình
hoài nghi về tự do
lo sợ
cô đơn?

Đoàn Minh Hằng

[Thơ]Lắng nghe

e0914331afbbf42d0085c771bb43e2ab

 

Hãy nghe theo tiếng nói của trực giác

chúng biết rất rõ ở đâu có sự giả dối

những sự không chân thành không thể nào giấu nổi

Ở những nơi dối trá là cốt lõi và vẻ hào nhoáng bề ngoài phủ lên một lớp da mỏng

chúng ta luôn bất an

chúng ta luôn suy nghĩ

chúng ta luôn thấy sự hai mặt tương phản của những gì nhìn thấy và cảm nhận

chúng ta luôn mệt nhoài khi chênh chao giữa niềm tin và thất vọng

chúng ta không thể bám víu vào đâu khi dối trá trương phinh lên như một con sâu

khổng lồ

gớm ghiếc

 

Hãy nghe theo tiếng nói của trái tim

Ở nơi nào thấy tâm hồn nở hoa

Là nơi đó có bình yên, hiền hòa

có tự do

và yêu thương vô điều kiện

 

Hãy nghe theo tiếng nói của nội tâm

nhìn thật sâu dưới những lớp thăng trầm

và nhặt lấy chính mình lấp lánh

Chúng ta bất hạnh

bởi không yêu thương ôm ấp lấy chính mình

 

Hãy nghe theo tiếng nói của hồi sinh

Tình yêu có thể chết

Ước mơ có thể chết

Niềm tin có thể chết

Hy vọng có thể chết

Trái tim có thể đớn đau tưởng chừng như đã chết

Tâm hồn kiệt quệ tưởng chừng như đã chết

Nhưng trái tim còn đập

Não vẫn sống

Mũi vẫn thở

Cuộc đời vẫn rộng mở

Để chúng ta sống thêm một lần nữa trong chính kiếp này.

 

Hãy lắng nghe từng hơi thở

nhè nhẹ

thời gian đang nhón chân khe khẽ

trái tim tĩnh lặng, tâm hồn tĩnh lặng, cơ thể tĩnh lặng, trực giác tĩnh lặng

chúng ta sẽ nhìn thấy rất rõ tình yêu

và sự sống cũng hồi sinh từ đó.

 
Đoàn Minh Hằng

[Thơ] Bài ca tháng 6

c5b5844f739c5b75c91fd2c7519ec7ee

Tháng sáu và những cơn mưa rào mát rượi buổi đêm
Đều đặn năm giờ sáng chim trong vườn rộn ràng tiếng hót
Dù ánh sáng chưa lên
Dù mặt trời chưa tỏ
Những giọt nước đẫm mình trong cây cỏ
Một sớm trong lành rực rỡ nắng ban mai

Tháng sáu và dòng thời gian nhẹ lướt gót hài
Cùng mây trắng bồng bềnh ngang qua ô cửa sổ
Bản nhạc Chopin đang mở
Bảng mầu đang vẽ chưa khô
Bài thơ còn dang dở
Này, cuộc sống chưa từng kết thúc đâu
Ôi tuyệt vọng thẳm sâu
Ôi thẳm sâu tuyệt vọng
Ta vẫn thấy quanh đây bao sự sống nhiệm mầu

Tháng sáu và mùi trái cây chín nẫu
Mùi của vườn hoa và mùi cỏ xanh tươi
Mùi của dòng sông tha thiết vẫn chảy xuôi
Mùi bánh nướng trong lò còn thơm phức
Mùi nến thơm và mùi tình yêu rạo rực
Mùi rượu nho
Mùi cô độc
Mùi tự do

Tháng sáu, trôi đi, tan đi, vỡ đi, những gông cùm, những nỗi lo
Những sợ hãi vô hình trong tưởng tượng
Những niềm vui đến từ trong ảo tưởng
Và cũng vì ảo tưởng lại khổ đau
Người và người yên bình, hạnh phúc với nhau
Người và người cùng yêu thương nhau nhé
Trao cho nhau niềm tin rất nhẹ
Bớt hận thù, bớt ghen ghét, tổn thương

Tháng sáu sắp đi qua cùng những vô thường
Như tháng năm vẫn trôi qua cuộc đời chìm nổi
Ta ngồi trên đỉnh núi cao vời vợi
Nhìn xuống mặt hồ thinh lặng
Tự do

Đoàn Minh Hằng.

[Thơ] Tôi đã quay trở lại

ece73e54c1f07256b36710934dc8f21d

Tôi bồng bềnh mãi, trong một cõi xa xăm tôi chưa bao giờ đến

Làm quay trở lại

Tôi muốn quay trở lại

Để nhìn rõ cuộc đời

Ở giữa đường biên giới của tỉnh và mơ

Nơi chân không động đậy

Nơi tay không động đậy

Chỉ có tâm hồn đôi khi choàng tỉnh dậy

Tôi thấy mình bay giữa những bao la

Hãy hát cho tôi nghe một bài ca

Về tình yêu, về tự do, về cuộc sống

Về những điếu thuốc hút chậm rãi

Về những giọt cafe nhỏ chậm rãi

Về những buổi sáng từng hạt mưa rơi chậm rãi

Về những bản nhạc chậm rãi

Về sự bền bỉ, chậm rãi

Sự sống cào dưới lớp da tôi

Niềm tin cào dưới tâm hồn tôi

Như nhựa sống cào dưới lớp vỏ cây xù xì trơi trụi lá

Như tảng băng trôi bảy phần chìm nơi biển cả

Như tôi cần được nở rực những bông hoa

Như sự sống và niềm hy vọng đâm chồi dưới lớp da

Như tôi cần quay trở lại

Làm sao để quay trở lại

Tôi muốn quay trở lại

Tôi sẽ quay trở lại

Tôi đã quay trở lại.

Đoàn Minh Hằng