XEM PHIM TRUYỀN HÌNH VIỆT NAM

Một hôm tự nhiên anh mở internet xem một loạt phim đang phát trên truyền hình Việt Nam. Bẵng đi vài năm sống ở nước ngoài không xem ti vi, anh thấy bây giờ người ta làm phim hay hơn trước, các diễn viên diễn thật hơn trước, cuộc sống được thổi vào trong phim chân thực hơn trước.

Đúng là cuộc sống quê hương anh đây. Anh cảm thấy bị cuốn hút. Những người hàng xóm, chuyện cái vỉa hè, chuyện học hành của bọn trẻ, chuyện yêu đương dựng vợ gả chồng, chuyện nhiều thế hệ cùng chung sống trong một mái nhà…Cách mà mọi người nói với nhau, cách mà mọi người cư xử với nhau, cách mà mọi người sống với nhau, chân thực và sống động. Cuộc sống thường ngày đúng như vậy, đúng như cách anh đã từng ở trong nó. Đúng như một điều gì đó đã thuộc về anh.

Nhưng nếu cuộc sống thường ngày đang diễn ra đúng như vậy, hôm nay, khi anh đang ở cách xa nửa vòng trái đất, trong lòng anh bỗng dâng lên một nỗi hoài nghi về một sự xa cách muôn trùng mà không thể nào rút ngắn lại được.

Đoàn Minh Hằng

Advertisements

NỞ RA MỘT BÔNG HOA KHÔNG BIẾT TỪ ĐÂU CỘI NGUỒN

Công việc viết lách khiến đầu óc tôi chẳng bao giờ nghỉ ngơi, kể cả trong các kỳ nghỉ hè đi du lịch xa. Tôi đọc và viết bất kể giờ giấc, trừ thời gian cho gia đình hoặc vài việc lặt vặt kiếm thêm thu nhập. Mỗi buổi sáng tỉnh giấc tôi biết mình cần phải đọc gì. Tôi có một danh sách khá dài cho việc đọc. Tôi biết rõ các kế hoạch đọc của mình, những vấn đề mình cần tìm hiểu. Nhưng “viết gì hôm nay?”, vẫn luôn là một câu hỏi vào mỗi sáng.

Tôi không còn muốn viết về mình, tôi đã đủ hiểu bản thân mình. Giai đoạn này tôi tự đặt cho mình mục tiêu: hành động nhiều hơn suy tư, quan tâm đến thế giới bên ngoài nhiều hơn cái tôi cá nhân của mình, viết về thế giới xung quanh nhiều hơn viết về bản mình, đề cao tính hiệu quả của công việc, khả năng quản lý và kết quả cuối cùng.

“Tôi có thể giúp được gì cho thế giới?”, đó là điều tôi vẫn luôn trăn trở, thậm chí đó là điều mà tôi luôn muốn hướng tới. Từ “thế giới” ở đây, nên hiểu theo nghĩa thế giới ở bên ngoài tôi. Khi nào những gì tôi viết, không chỉ có ích cho riêng tôi, mà còn có ích cho 5 người, 10 người, 100 người…đó sẽ là điều mang lại hạnh phúc cho tôi. Có ích ở đây nghĩa là, người đọc không nhất thiết trở thành bạn của tôi, dành cho tôi những lời khen có cánh, nhất là đừng ai trở thành fan của tôi, nhất là đừng ai xin chữ ký của tôi…

(Cho dù tôi không đến mức quá giỏi để trở thành người nổi tiếng nhưng cứ hình dung ra cảnh lỡ ra mình trở nên nổi tiếng tôi lại cảm thấy ngại, thậm chí còn thấy sợ. Tôi thực sự không đủ thời gian và sức lực để trở thành người của công chúng. Tôi rất ngại phải đối đãi xã giao với tất cả mọi người theo kiểu có đi có lại, làm bạn với thật nhiều người, làm hài lòng với tất cả mọi người để chờ họ chụp ảnh bìa sách của tôi đăng lên mạng, để viết những lời khen tặng cho những gì tôi đã viết…)

Có ích chỉ cần là, khi đọc những gì tôi viết xong, bạn cảm thấy ở trong lòng mình, có một bông hoa nhỏ xinh vừa nở hay một ngọn nến ấm áp vừa được thắp lên, một điều gì đó đang ẩn sâu trong bạn được khơi gợi, một câu hỏi được khởi lên khiến bạn phải kiếm tìm. Có thể tôi biết về những tín hiệu đó thông qua biểu tượng like trên facebook. Nhưng cũng có thể tôi không cần phải biết tới điều đó. Nó không thực sự quan trọng. Khi ta đã trao đi một điều gì đó, vì những người xa lạ hơn vì bản thân mình, ta chỉ cần tung mình bay lên như những cánh hoa bồ công anh, lặng thầm đậu xuống một nơi nào đó không biết trước và lặng thầm từ đó lại nở ra một bông hoa. Từ bông hoa đó, lại có trăm nghìn cánh hoa bồ công anh, bay đi trong gió, rơi xuống đất, lặng thầm nở ra một bông hoa không biết từ đâu cội nguồn.

Đoàn Minh Hằng

NHỮNG SUY NGẪM VỀ CUỘC ĐỜI

Để tìm hiểu những mục ruỗng trong xã hội hôm nay, có nên bắt đầu tìm hiểu về nguồn cội của những mục ruỗng trong tâm hồn mỗi con người. Đời sống văn hóa xã hội chính trị làm tâm hồn con người mục ruỗng hay vì những tâm hồn mục ruỗng làm lên một đời sống xã hội mục ruỗng?

***

Cuộc sống, suy nghĩ và mối quan tâm của mỗi người rất khác nhau. Việc này ta cho cực kỳ là nghiêm trọng thì người khác chỉ cười khẩy thôi. Chúng ta đừng bao giờ kỳ vọng mọi người đều suy nghĩ hoặc hành xử giống mình.

Ngoại cảnh không có trách nhiệm phải thỏa mãn chúng ta và đôi khi chính chúng ta cũng không có trách nhiệm phải thỏa mãn chính mình. Chúng ta phải học cách thỏa hiệp và chấp nhận sự không hoàn hảo.

***

Nhiều khi chúng ta cất giấu đi những điều rất kỹ ở trong sâu thẳm tâm hồn mình, làm cho tâm trí mình trở nên bận bịu để che đi những điều chúng ta không muốn nghĩ đến nữa. Nhưng khi đối diện với lòng mình thật tĩnh lặng, bỏ đi hết những thứ che phủ bên trên, chúng ta vẫn thấy có một điều gì đó mình thực sự mong muốn, điêu đó được gọi là tha thiết.

Đam mê và mơ ước thường là một điều gì khó cưỡng. Những người mang trong lòng niềm khao khát và ý chí vươn lên, bằng cách này hay cách khác cuối cùng sẽ đều tìm thấy hoặc tạo ra môi trường để mình phát triển và chạm tay vào ước mơ.

Nếu thực sự muốn, chúng ta đều có thể làm. Khi chúng ta thực sự làm, tâm thái sẽ khác hẳn.

Chúng ta là ai và sống thế nào, thể hiện ra ở phong thái, hành động, cách cư xử, kết quả, chứ không phải ở ngôn từ và lời nói giải thích về bản thân mình.

***

Một điểm trên mặt đất, được định vị bởi kinh tuyến và vĩ tuyến, bởi những đường thẳng và mặt phẳng giao nhau trong không gian. Một người nếu muốn hiểu được mình là ai, cần có những người khác tác động đến ở cả trạng thái tích cực và tiêu cực, cũng như thông qua những việc đang làm, những điều đang mơ ước và môi trường xung quanh để định vị mình.

Có những trường hợp người ta khám phá được bản thân mình do ném mình vào những tình huống rất căng thẳng, khó khăn, áp lực…Có những trường hợp người ta tìm thấy được mình trong đúng không gian mà ở đó tâm hồn như mảnh đất khô cằn được khai hóa, nở bừng ra những bông hoa của mùa xuân, niềm vui biếc xanh. ngập tràn sức sống. Có trường hợp một việc gì đó bất kỳ nảy sinh trong cuộc sống, thông qua suy nghĩ và hành động của bản thân, nhìn sâu vào bên trong thấy bản chất, nội tâm, tính cách của mình giống như một mảnh mặt trăng lỗ chỗ đầy những khiếm khuyết mà khó xóa bỏ.

Chúng ta không biết vì sao, từ đâu, từ bao giờ, chúng ta bị mất hoàn hảo như vậy. Chúng ta chỉ biết chúng ta luôn khao khát được cảm thông, yêu thương và được sống thật là bản thân như cá bơi trong nước, như chim bay trên trời, như người và người cùng lựa chọn những sự hòa hợp để cùng mãi mãi bên nhau.

***

Có một bí quyết để bạn luôn có những mối quan hệ tốt, đó là tránh nói không tốt về một ai đó sau lưng họ với một người khác. Những người sống có chính kiến họ rất biết nhìn nhận và đánh giá con người. Khi ta hạ thấp người khác chưa chắc điều đó đã giúp ta được nâng cao hơn trong con mắt người đời.
Tôi vẫn thường tin rằng trong mỗi con người đều có phần tốt và phần chưa tốt. Chúng ta cần hoàn thiện từng ngày. Người ta coi là bạn là người tôn trọng cách sống của người khác, biết nhìn nhận cả những điểm tốt xấu của con người, và có một tấm lòng bao dung.

***

Thường thì tại một thời điểm xảy ra một sự việc gì đó, ta không nhìn rõ bản chất của chính mình, mà những cơn giận, cảm xúc hay những sự kiện hiện tại che lấp tất cả.

Nhưng cuộc đời có nhiều điều thú vị diễn ra ở chỗ, trong một thời gian khác của cuộc đời bạn, bạn sẽ rơi vào tình huống mà khi xưa bạn ở vị trí A, bạn cư xử một hành động xyz nào đó với người B, thì nay bạn ở đúng vị trí của người B và có một người C hành động xyz tương tự như bạn nhiều năm trước. Khi đó bạn sẽ nhìn nhận mọi việc được rõ ràng, sáng tỏ, thấm thía và thấu hiểu hơn rất nhiều.

Thực sự, cuộc sống đã luôn diễn ra như vậy. Khi càng lên những nấc cao của hành trình cuộc sống, hoặc ta đã già đi, trải đời hơn, ta luôn tìm thấy hình ảnh cũ của mình, trong những người trẻ.

***

Trong mỗi con người luôn ẩn chứa một con người khác, một cái tôi khác, một khao khát khác, một khả năng khác, một cái gì đó rất khác so với thực tại. Nhiều khi người ta đã lãng quên, hoặc người ta không biết, hoặc người ta chôn giấu, hoặc những gì của đời sống hiện tại phủ mờ lên tất cả…Sẽ luôn có một yếu tố nào đó nhảy ùm vào cuộc đời bạn, một con người, một cơ may, một khó khăn, một đổ vỡ, một hình ảnh, một điệu nhạc, một mùi hương, một thành phố, bất kể yếu tố nào đó cũng có thể giúp bạn khám phá ra mình. Bạn luôn phải sống, tương tác, sống động, tha thiết, chân thành, như dòng sông, chảy, ra phía biển lớn, bạn sẽ tìm thấy mình, không phải ở biển, mà ở trên những khúc quanh, thác ghềnh, và những dòng chảy êm đềm…

***

Trong mọi mối quan hệ, chỉ cần một giây phút nào đó bạn không vì người khác, mối quan hệ đó sẽ đứt gẫy.

***

Không bao giờ ai đó nói hết cho bạn một câu nói mà đây đủ cả sự thật, trong đó bao giờ cũng chừa lại một phần.

***

Chúng ta lúc nào cũng nên đến gần với sự thật hơn và thực tế cuộc sống của chúng ta là như vậy. Những gì chúng ta đang sống, tương tác và làm việc ngày hôm nay chỉ là những con đường đưa chúng ta gần đến hơn với những sự thật. Giúp chúng ta nhận ra một điều gì đó trong thực tế cuộc sống khác với điều chúng ta từng được dạy, từng được học, từng được đọc, từng nghĩ, từng quan niệm, từng mơ ước. Sống là sự rút ngắn khoảng cách giữa những điều nằm trong bên trong thế giới nội tâm và những điều nằm bên ngoài thực tế cuộc sống.

***

Cuộc sống là không giới hạn. Bạn đừng cầm tù mình trong một tư tưởng, một mối quan hệ, một không gian sống, một quan niệm nào. Những khi gặp khó khăn, những chuyện không hài lòng, những lúc không vui, đừng bao giờ đắm chìm ở trong nó. Chỉ cần lật lại suy nghĩ như lật lòng bàn tay, chúng ta sẽ có những kết quả không ngờ.

***

Tiểu thuyết có chục nhân vật, một người chết vì cầu vượt sập vào đầu, một người chết vì bị đâm do ghen tuông, một người chết vì ngộ độc thực phẩm, một người chết vì bị cướp, một người chết vì dừng đèn đỏ xe điên cán, một người chết trong đồn công an, một người chết vì nằm trong ô tô với gái, một người chết vì sập dàn giáo, một người chết vì bắn nhau với công an do tranh chấp đất đai, một người chết vì thẩm mỹ viện…Còn cái chết nào bất thình lình ở Việt Nam không liệt kê giúp em. Em sẽ hỏi nhân vật trong tiểu thuyết của mình: “Thế tóm lại anh/chị/ông/bà/chú/bác thích chết kiểu gì, em sẽ cho các anh chị chết theo toại nguyện.”

***

Đã phát hiện ra viết văn cũng giống như làm tình. Không suy nghĩ gì đến đời sống thường nhật. Cởi bỏ hết mọi thứ, trần trụi và thành thật. Hoang dại. Khám phá tận cùng một cái tôi khác.

Đoàn Minh Hằng

BÀI THƠ CHƯA ĐẶT TÊN 

Sau những ngày nắng gắt là một cơn mưa đá bất ngờ trút xuống. Cuộc sống vẫn đầy rẫy những điều đối lập như vậy. Khi một vấn đề ở thái cực này xảy ra, ngay tức khắc có một thái cực khác đối lập xuất hiện.

Ta mới ra khỏi một tách trà, chưa đến được biển Đông.

Dẫn lối là những vì sao đêm trên bầu trời, không phải là mặt trời. Hãy cẩn thận với những gì quá sáng chói, chúng luôn ẩn chứa những mối nguy hiểm. Mặc dù cả những vì sao đêm hay mặt trời, đều là ảo ảnh.

Tháng 6, hai anh em Castor và Pollux của chòm sao Song tử thuận hòa, thế giới có hòa bình từ đó.

Khi ta trao đi một bí mật cho ai khác, đồng nghĩa rằng người đó sẽ mang theo bí mật đó ra đi, như một người cưỡi ngựa vắt trên vai tay nải, và đi xa mãi.

Cả thế giới len lén muốn được yêu thương, tìm mọi kẽ hở là một tín hiệu của lòng trắc ẩn ở người khác dù chỉ là mong manh nhất để chen vào và thổ lộ, như một con mèo hoang bị bỏ rơi bên vệ đường được nhặt về nhà và trong một buổi chiều mùa hè nắng chiếu xiên qua cửa sổ, sà vào lòng một con người xa lạ chưa từng gặp một lần, và nằm yên đó như thể đã biết nhau từ kiếp trước.

Phải cần rất nhiều tình yêu thương để vượt quá sự yêu chính bản thân mình, tựa như việc cần phải xẹp quả bóng mà bên trong chứa không khí có tên gọi “chỉ mình tôi” và thổi vào trong đó một loại không khí khác mang tên “người khác.” Hoặc hãy trồng thật nhiều cây xanh có tên gọi “tình yêu”. Loài cây này sẽ hút hết khí độc “chỉ mình tôi” và thở ra khí “người khác” để bầu không khí được trong lành hơn.

Có những ngày thức giấc, tôi miệt mài đi vào một thế giới hoàn toàn xa lạ với thế giới những người khác đang sống. Mỗi ngày tôi đọc sách, tìm hiểu về nội tâm, sự hoạt động của não bộ, thế nào là tình yêu thương chân thật, viết lách và yêu thương, tôi thấy mình như một kẻ lạc loài đi tìm kiếm những thứ người khác không kiếm tìm.

“Ta lo lắng về việc hao tổn cảm xúc và giá cả tài chính và, dĩ nhiên, là giá cả tài chính. Nhưng tiền lương của tôi thì ở đơn vị mà văn hóa loài người dường như đã quên mất. Tôi được trả công bằng tình yêu. Tôi được trả công bằng tâm hồn.” Bà Elizabeth Lesser nói với tôi qua một video Ted Talk.

Hiểu rất rõ việc yêu bản thân là như thế nào, tôi ngồi xuống bàn viết một bài thơ chưa đặt tên. Đưa tâm hồn mình soi vào lăng kính hiển vi, nó thật đẹp, nhưng cần ấm áp hơn.

Đoàn Minh Hằng

TÔI ĐỢI NHỮNG DÒNG CHỮ ĐẾN VÀ ÔM ẤP LẤY TÂM HỒN MÌNH

Ở đường biên giới giữa ngày và đêm
khi bên ngoài ô cửa đang nhạt dần ánh sáng
và những cánh hoa trước hiên nhà đang dần khép lại
Tôi mở kênh âm nhạc cổ điển
khi ngồi trước một trang giấy trắng
Âm nhạc như bức tường ngăn cách mọi âm thanh giữa tôi và không gian còn lại
Không tiếng còi xe ngoài ngõ, tiếng chim câu gù trên mái, tiếng nước sôi chờ pha một tách trà
Chỉ còn mùi thơm từ lò bánh nướng
Ý tưởng đến rồi bỏ tôi đi mất
Nhưng tôi không cố gắng nắm bắt lấy chúng
Tôi đợi những dòng chữ đến và ôm ấp lấy tâm hồn mình

Continue reading “TÔI ĐỢI NHỮNG DÒNG CHỮ ĐẾN VÀ ÔM ẤP LẤY TÂM HỒN MÌNH”

Ngắn ngắn 1,2,3,4,5

[Ngắn ngắn 1]

Con thuyền nhỏ trên sông, xuôi theo dòng nước chảy. Ra đến biển, chưa kịp chết chìm bởi sóng, đã thấy chết chìm trong cảm giác về sự nhỏ nhoi của chính mình.

[Ngắn ngắn 2]

Sau khi đọc xong Kim Các Tự (*) , nàng rắp tâm đốt tiệm sách cũ đổi diện nhà nàng. Tiệm sách mà nàng từng gắn bó từ suốt thời thơ ấu.

Nàng cứ nghĩ mãi về các phương án làm sao chỉ cháy sách mà không thiệt hại về người cho các nhà xung quanh. Đêm đó đang nằm vắt tay lên trán trán suy tư thì cột điện trước cửa nhà nàng phát nổ. Lửa bung ra như pháo hoa. Nàng thoát chết ra khỏi đám cháy nhà nàng nhờ chiếc áo lót vừa tháo ra để đầu giường trước khi đi ngủ. Nàng kịp vơ vội để bịt mũi khi tháo chạy xuống cầu thang và lao ra khỏi cái ngõ hình ống bé tí trong kiểu nhà ở phố cổ.

Cả nhà nàng không ai bị thiệt mạng. Nhưng của cải hàng họ buôn bán của mẹ nàng cháy sạch. Nàng ngoài chuyện bị truyền thông lá cải và mạng xã hội bàn luận về cái áo lót bịt mũi, thì mắt bị mờ vì khói. Chuyện cái áo lót thì ai cũng biết. Chả nhẽ nàng lại lên bảo cái áo đấy bà chị ở Pháp gửi về tiền triệu đấy các chế. Nhưng chuyện nàng bị mờ mắt vì đám cháy thì không ai hay.

Cũng vì mờ mắt nàng không còn đọc sách nữa. Vả lại gia sản nhà nàng khánh kiệt sau đám cháy nên nàng phải đi làm kiếm tiền phụ mẹ. Kể từ khi không còn đọc sách nữa nàng thấy cuộc đời mình ngập tràn hạnh phúc.

Và tiệm sách cũ lâu đời nhất ở Hà Nội hiện chưa có người đốt. Chưa biết tương lai thế nào.

(*) chú thích :Kim Các Tự là một tiểu thuyết của Nhật Bản, kể về một chú tiểu đốt một ngôi chùa rất nổi tiếng ở Nhật.

[Ngắn ngắn 3]

Có nhiều nấc thang trong nhu cầu cuộc sống. Ở đó việc cho đi yêu thương vô điều kiện, giúp đỡ người khác, quan tâm đến đời sống xã hội, làm việc và phục vụ cống hiến cho cộng đồng là mục tiêu tôi luôn hướng tới. Tâm sự của một narcissist.

[Ngắn ngắn 4]

Mọi cuộc chiến tranh đều vô nghĩa, kể cả chiến đấu với chính mình.

[Ngắn ngắn 5]

Một người đàn ông đang ngồi trên vệ đường thấy một chàng trai trẻ đi qua. Ông nói, cẩn thận, phía trước có cái hố. Chàng trai trẻ bước trên miệng hố mà không bị rơi xuống.

Người đàn ông đã bị rơi xuống cái hố này nên thấy rất ngạc nhiên. Cuối cùng ông phát hiện ra dưới hố có một cục nam châm rất to và trong người ông lại chứa nhiều mảnh sắt nhỏ.

Ông ngồi lặng lẽ gỡ những mảnh sắt ra khỏi người mình, và đứng dậy bước đi với vài lỗ thủng trên người.

[Thơ] Bọn trẻ trong công viên

344a1a1d6677fb2909759aad151f287a

 

Bọn trẻ nghịch cát trong công viên
Chúng ta nói: không, cát bẩn
Bọn trẻ quay sang nghịch nước
Chúng ta nói: không, nước ướt

Bọn trẻ không chào, chúng ta nói chúng hư
Chúng ta muốn những đứa trẻ ngoan ngoãn vâng lời, gật đầu tắp lự
Chúng ta muốn tất cả bọn trẻ ngoan giống nhau
hoặc là gương của người khác, hoặc theo gương người khác

Và nỗi buồn được sinh ra từ đó
Và chúng bắt đầu hoài nghi về tự do
Chúng sợ
Chúng cô đơn
Y hệt như chúng ta, người lớn

Chúng ta cũng từng là những đứa trẻ nghịch cát trong công viên
Cười nói hồn nhiên
Yêu thương hồn nhiên
Trao đi những cái ôm vô điều kiện
Từ đâu, vì sao, bao giờ, tất cả chúng ta đều chui riêng vào những góc của mình
hoài nghi về tự do
lo sợ
cô đơn?

Đoàn Minh Hằng

[Thơ]Lắng nghe

e0914331afbbf42d0085c771bb43e2ab

 

Hãy nghe theo tiếng nói của trực giác

chúng biết rất rõ ở đâu có sự giả dối

những sự không chân thành không thể nào giấu nổi

Ở những nơi dối trá là cốt lõi và vẻ hào nhoáng bề ngoài phủ lên một lớp da mỏng

chúng ta luôn bất an

chúng ta luôn suy nghĩ

chúng ta luôn thấy sự hai mặt tương phản của những gì nhìn thấy và cảm nhận

chúng ta luôn mệt nhoài khi chênh chao giữa niềm tin và thất vọng

chúng ta không thể bám víu vào đâu khi dối trá trương phinh lên như một con sâu

khổng lồ

gớm ghiếc

 

Hãy nghe theo tiếng nói của trái tim

Ở nơi nào thấy tâm hồn nở hoa

Là nơi đó có bình yên, hiền hòa

có tự do

và yêu thương vô điều kiện

 

Hãy nghe theo tiếng nói của nội tâm

nhìn thật sâu dưới những lớp thăng trầm

và nhặt lấy chính mình lấp lánh

Chúng ta bất hạnh

bởi không yêu thương ôm ấp lấy chính mình

 

Hãy nghe theo tiếng nói của hồi sinh

Tình yêu có thể chết

Ước mơ có thể chết

Niềm tin có thể chết

Hy vọng có thể chết

Trái tim có thể đớn đau tưởng chừng như đã chết

Tâm hồn kiệt quệ tưởng chừng như đã chết

Nhưng trái tim còn đập

Não vẫn sống

Mũi vẫn thở

Cuộc đời vẫn rộng mở

Để chúng ta sống thêm một lần nữa trong chính kiếp này.

 

Hãy lắng nghe từng hơi thở

nhè nhẹ

thời gian đang nhón chân khe khẽ

trái tim tĩnh lặng, tâm hồn tĩnh lặng, cơ thể tĩnh lặng, trực giác tĩnh lặng

chúng ta sẽ nhìn thấy rất rõ tình yêu

và sự sống cũng hồi sinh từ đó.

 
Đoàn Minh Hằng

[Thơ] Bài ca tháng 6

c5b5844f739c5b75c91fd2c7519ec7ee

Tháng sáu và những cơn mưa rào mát rượi buổi đêm
Đều đặn năm giờ sáng chim trong vườn rộn ràng tiếng hót
Dù ánh sáng chưa lên
Dù mặt trời chưa tỏ
Những giọt nước đẫm mình trong cây cỏ
Một sớm trong lành rực rỡ nắng ban mai

Tháng sáu và dòng thời gian nhẹ lướt gót hài
Cùng mây trắng bồng bềnh ngang qua ô cửa sổ
Bản nhạc Chopin đang mở
Bảng mầu đang vẽ chưa khô
Bài thơ còn dang dở
Này, cuộc sống chưa từng kết thúc đâu
Ôi tuyệt vọng thẳm sâu
Ôi thẳm sâu tuyệt vọng
Ta vẫn thấy quanh đây bao sự sống nhiệm mầu

Tháng sáu và mùi trái cây chín nẫu
Mùi của vườn hoa và mùi cỏ xanh tươi
Mùi của dòng sông tha thiết vẫn chảy xuôi
Mùi bánh nướng trong lò còn thơm phức
Mùi nến thơm và mùi tình yêu rạo rực
Mùi rượu nho
Mùi cô độc
Mùi tự do

Tháng sáu, trôi đi, tan đi, vỡ đi, những gông cùm, những nỗi lo
Những sợ hãi vô hình trong tưởng tượng
Những niềm vui đến từ trong ảo tưởng
Và cũng vì ảo tưởng lại khổ đau
Người và người yên bình, hạnh phúc với nhau
Người và người cùng yêu thương nhau nhé
Trao cho nhau niềm tin rất nhẹ
Bớt hận thù, bớt ghen ghét, tổn thương

Tháng sáu sắp đi qua cùng những vô thường
Như tháng năm vẫn trôi qua cuộc đời chìm nổi
Ta ngồi trên đỉnh núi cao vời vợi
Nhìn xuống mặt hồ thinh lặng
Tự do

Đoàn Minh Hằng.

[Thơ] Tôi đã quay trở lại

ece73e54c1f07256b36710934dc8f21d

Tôi bồng bềnh mãi, trong một cõi xa xăm tôi chưa bao giờ đến

Làm quay trở lại

Tôi muốn quay trở lại

Để nhìn rõ cuộc đời

Ở giữa đường biên giới của tỉnh và mơ

Nơi chân không động đậy

Nơi tay không động đậy

Chỉ có tâm hồn đôi khi choàng tỉnh dậy

Tôi thấy mình bay giữa những bao la

Hãy hát cho tôi nghe một bài ca

Về tình yêu, về tự do, về cuộc sống

Về những điếu thuốc hút chậm rãi

Về những giọt cafe nhỏ chậm rãi

Về những buổi sáng từng hạt mưa rơi chậm rãi

Về những bản nhạc chậm rãi

Về sự bền bỉ, chậm rãi

Sự sống cào dưới lớp da tôi

Niềm tin cào dưới tâm hồn tôi

Như nhựa sống cào dưới lớp vỏ cây xù xì trơi trụi lá

Như tảng băng trôi bảy phần chìm nơi biển cả

Như tôi cần được nở rực những bông hoa

Như sự sống và niềm hy vọng đâm chồi dưới lớp da

Như tôi cần quay trở lại

Làm sao để quay trở lại

Tôi muốn quay trở lại

Tôi sẽ quay trở lại

Tôi đã quay trở lại.

Đoàn Minh Hằng