Âm nhạc trong tôi

images
Tháng 3 Hà Nội mưa phùn, thành phố như mờ đi trong sương, đường xá lầy lội ẩm ướt. Nhưng dường như tất cả những thứ đó, lại làm trong ta có cảm hứng thích thú lạ kỳ với những hạt mưa bụi mát lạnh lất phất bay vào mặt. Cảm giác tự do khi không dùng áo mưa ra đường, chỉ khoác một chiếc áo đỏ có mũ đỏ. (Bị thích mầu đỏ từ nhỏ do ảnh hường của truyện Cánh buồm đỏ thắm, cô bé Axon đứng bên bờ biển với mơ ước chàng hoảng tử của cuộc đời mình sẽ đến, và cô vẫy vẫy bàn tay nhỏ xíu gọi: “Em ở đây, em ở đây.” 

 

Những chiếc sàn xe bus ướt nhoẹt và bẩn thỉu ư. Ta chẳng quan tâm, đeo tai nghe vào nghe nhạc, âm nhạc đưa ta đến một thế giới khác. Khi trong tâm hồn tràn ngập những suy nghĩ dịu êm, thì thời gian đi xe bus hay đi bộ trên phố, luôn là những khoảnh khắc tuyệt vời. Tuyến xe bus trên đường Đê La Thành quen thuộc, mà bến đỗ quen thuộc luôn là một cái bến có 1 hố nước to đùng, cần phải nhảy từ trên xe xuống cẩn thận để tránh nó. Ở đó, có mấy bác xe ôm đã đỗ sẵn và một em lái xe ôm quen thuộc mỉm cười thật tươi. (Hôm nào cũng phải đi bus và xe ôm một đoạn mới đến công ty.) Hồi đầu em ấy cứ đòi một giá mà mình cũng cứ mặc cả một giá, sau đi được mình hỏi han nói chuyện về cuộc sống một hồi, hôm sau em ấy giảm giá cho. Nhưng nghĩ lại thấy khổ thân em ấy nên hôm sau trả giá cũ, cũng không đắt hơn là bao. Hồi đầu mỗi khi trả tiền xong nói cảm ơn, em ấy còn ngượng, hôm sau em ấy quen cũng cảm ơn lại. Hồi đầu em ấy bảo đoạn ngắn không phải đội mũ, hôm sau em ấy đã biết đưa mũ bảo hiểm cho đội. Hôm nay đến công ty trả em ấy tiền rồi nói từ mai chị ko di nữa, chị về Pháp rồi, chào em nhé. Thế là em ấy cười rất tươi và mình luôn cảm thấy vui khi mang lại nụ cười cho mọi người.

 

Những buổi chiều đi làm về thì đi bộ ra bến xe bus, đường rất đông người, cũng chẳng quan tâm lắm, đứng tựa gốc cây nghe nhạc thật lâu. Buổi tối hôm nay về muộn. Mưa phùn đã hết. Mà lại thấy yêu cái con đường lấm lem ồn ào và chật chội này. Thấy những cột đèn chi chít dây điện nhưng tỏa ra ánh sáng ấm áp trên những hàng cây còn loang loáng nước mưa. Đường vắng và bến xe bus chẳng có ai, tựa vào đó rất lâu nghe nhạc, tựa hồ như thế giới chỉ có mình ta. Ôi, âm nhạc thật là tuyệt diệu. Đứng bắt chéo chân, đầu lắc lư theo tiếng nhạc, và kìa, chiếc xe bus cũ kỹ đang đến, như thể một con tầu, đang đến đón Axon (vì bến xe bus chỉ có mình ta thôi)

 

Và cho dù trên xe bus đang phát ra những cơn nhạc não tình, cũng chẳng ảnh hưởng đến hòa bình thế giới. Vì ta có âm nhạc của riêng ta, trong chiếc tai nghe của ta, trong tâm hồn ta.

 

Đoàn Minh Hằng

 

Advertisements

THÀNH PHỐ YÊN TĨNH

Hôm nay thành phố đổ mưa. Mưa lất phất trên đường phố tạo một nét đẹp bùi bụi. Bởi những hạt nước đen ngòm bắn tung tóe từ những dòng xe ồn ào bên cạnh, tương phản với chiếc váy trắng dài quá gối của mình…


Minh họa: Internet

 

Cũng chẳng biết thành phố tạnh mưa lúc nào, chỉ biết trưa nay gió lành lạnh. Lâu rồi không đi bộ, nên cứ nhẹ nhàng đi dọc con phố Kim Mã. Chưa bao giờ trong đời mình đi dạo ở phố này cả. Vì con phố thân thuộc mình thường đi bộ phải là đường phố quanh Bờ Hồ với những hàng cây mùa lá đổi mầu đỏ ối và lấp ló sau vòm lá là chiếc đồng hồ phía bưu điện Hà Nội.

 

Đường Kim Mã chẳng có gì đặc biệt, trừ một khoảnh khắc nào đó, của mùa nào đó, cách đây một hay hai năm, mình đã thật thích khi phi xe qua nó, bởi lá của hai hàng cây ven đường đổ mầu đỏ. Không nhớ là mùa nào, không nhớ là khi nào, chỉ nhớ đã có khoảnh khắc một mình phi xe trên đường và nhìn thấy.

 

Mình rất thích những hàng cây lá đỏ. Chắc là ở bên Nhật sẽ được nhìn thấy lá Momiji (*). Nhưng với Hà Nội, mình luôn nhớ một câu thơ, của ai đó, hình như của mình làm thì phải: “Giá anh biết khoảng trời xanh gió lộng – những hàng cây mùa thay áo đổi mầu – lách chách bên thềm những chú sẻ nâu – quảng trường vắng xôn xao người qua lại…”.

 

Nhưng hôm nay thì đường Kim Mã không có hàng cây mùa thay áo đổi mầu. Mà sao mình lại thấy yên bình và thích thế. Chắc tại lâu mình không đi bộ. Và chắc tại mình cảm giác mình đang đi giữa một thành phố xa lạ. Và chắc tại lòng mình nó lặng đến mức mình cảm nhận được sâu sắc mọi điều đang chảy qua mắt mình, chảy qua không gian sống của mình, chảy qua những suy tư của mình.

 

Nhiều khi, mình thầm cảm ơn những khoảnh khắc và phút giây mình đang sống lúc này, bởi chậm rãi mà cảm nhận được hết vẻ tươi đẹp của cuộc sống. Như lắng nghe được từng hơi thở của thành phố.

 

*

 

Bởi vì tôi đang đi giữa những tán cây mà trong tán cây đó, một bên đường là tiếng ì ầm của dòng xe cuộn chảy. Bên kia, ở bên dưới đường thấp một chút, có những chiếc ô tô đen bóng, đậu không biết từ bao giờ mà lá phủ khắp trên nóc, tạo nên nét đẹp vừa hiện đại vừa thơ mộng.

 

Và kỳ lạ, trên con đường tôi đi lại có những tiệm cắt tóc nam ngoài đường chỉ có một cái gương và một cái ghế. Tôi cứ đi qua chợt nhớ tới những hình ảnh của những tiệm cắt tóc tôi đã đi lướt qua trên đường phố Sài Gòn, có những em xinh tươi nõn nà váy trắng váy hồng khêu gợi đứng cửa. Tất nhiên, ở thành phố này, chắc sẽ có hình ảnh đó, nhưng tôi chưa có dịp đi qua, chưa có dịp nhìn thấy.

 

Tôi chỉ biết hôm nay, rất lạ, tôi có thể nghe cả tiếng lách cách của từng chiếc kéo giữa âm thanh ồn ã của thành phố. Tôi chỉ nghe một bên là tiếng ù ù của xe cộ, còn bên kia rất rõ từng âm thanh rất lạ, lách cách, lách cách. Tôi không hề dừng lại để nghe, chỉ cần đi qua mà tôi nghe được, nên tôi thấy thích thú. Nghe như tiếng chú chim sẻ nâu lách chách trên mái hiên của những ký ức xa xăm nào đó của tôi về Hà Nội…

 

Buổi tối trên đường về nhà, tôi đừng lơ ngơ chờ xe buýt. Những lúc mọi thứ chầm chậm trôi qua như vậy, những trải nghiệm về cuộc sống ngấm vào trong tâm hồn tôi từng khoảnh khắc, khiến tôi cảm thấy cuộc đời đang trôi quanh tôi thật dịu ngọt và êm đềm, như ta mút một thanh kẹo mút chậm rãi và ngọt ngào…

 

Một cậu thanh niên đỗ kít xe trước cửa xe buýt. Có ai đi xe không? Không có ai đi. Cậu thanh niên phi xe lên vỉa hè gần chỗ tôi đứng. Lúc đó đã 9 giờ hơn nên tôi quyết định không chờ xe buýt nữa vì đã chờ hơn 15 phút rồi. Tôi muốn về sớm.Vì cậu thanh niên nói mở hàng nên tôi đã bắt chẹt cậu ta bằng một cái giá khá rẻ. Tôi cũng nói thẳng luôn thật ra thì khá rẻ nhưng vì biết em mở hàng nên chị thích trả rẻ thế.

 

Trên đường đi hầu như tôi không có ý nghĩ là phải nói chuyện với cậu ta. Tôi thường xuyên đi xe ôm và tôi không có thói quen nói chuyện với ai. Thường đi đường tôi hay nghĩ. Nhưng cậu ta khá thân thiện và bắt chuyện, bảo rằng hôm nay bị ốm nên mới ra muộn, bình thường làm từ 6 giờ tối. Nên tôi hỏi vậy thường làm đến mấy giờ thì nghỉ. Cậu ta bảo làm từ 6 giờ tối đến 6 giờ sáng.

 

Tôi bảo, lạ quá, đêm thì làm gì có ai đi. Cậu bảo làm cho cave. Bình thường cứ đến 11 giờ đêm là cave nhiều lắm. Tối nào cậu cũng kiếm được vài trăm nghìn từ việc chở xe ôm cho cave. Mà cave thì gọi điện cho cậu ta để chở suốt, nhiều lắm, toàn những mối quen. Tôi hỏi sao không chạy ban ngày. Cậu bảo không thích sống ban ngày, cuộc sống về đêm đẹp và tĩnh lặng hơn nhiều.

 

Hay thật, tôi cứ khen, câu chuyện của cậu hay thật đấy. Cuộc sống này hay thật đấy. Và tôi đưa cho cậu ta tiền chẵn, bảo là thôi khỏi phải trả lại. Mở hàng cho em đấy, chúc em may mắn.

 

(*) Momiji là một loại cây lá đỏ đặc trưng của Nhật.

 

Đoàn Minh Hằng

Ngã tư thành phố lạ

1380486737.nv

Tôi đã quen thuộc với thành phố nơi tôi đang ngồi, thành phố của những hồ nước đi vào thơ ca đầy thơ mộng. Những hồ nước là nơi lý tưởng cho các cặp tình nhân hẹn hò và tạo dáng các kiểu yêu nhau; là khu vực kiếm sống của các chú nhỏ lang thang nhằng nhẵng bám theo khách du lịch; là thiên đường tập dưỡng sinh cho các ông bà già; là nguồn cảm hứng dạt dào cho các tâm hồn lãng mạn ngắm sương giăng trong bóng chiều buông.

Thành phố có những đại lộ ngập lá vàng rơi vào mùa thu và những dãy phố ngập nước mênh mông trong những ngày mưa lớn. Những đại lộ ngập lá vàng rơi có những chú cảnh sát áo vàng đứng ở góc chếch ở mỗi ngã tư cần mẫn hít bụi đường, khói xăng và vô vàn các âm thanh ồn ĩ. Những dãy phố ngập nước vào mùa mưa đan vào nhau như những ô bàn cờ, san sát những gian hàng sặc sỡ, những văn phòng du lịch bóng lộn và xa hoa ở mặt tiền tầng một, còn đằng sau và bên trên là những mái ngói lô nhô phủ một mầu thâm trầm của thời gian.

Nếu chỉ đứng trên con đường nhộn nhịp, sẽ không nhìn thấy đủ ngã tư, bởi những tòa nhà lố nhố, lô xô, hiện đại, cổ điển đan xen. Mặc dù biết chắc chắn đây là ngã tư, dẫn tới những con đường quen thuộc nào, nhưng rẽ chỉ là một hành động quen thuộc, chứ chưa khi nào nhìn trọn vẹn những con đường trong tầm mắt. Thành phố quen thuộc, con đường quen thuộc, hồ nước quen thuộc, quảng trường quen thuộc. Nhưng một chiều, ngồi trên ban công của một quán cafe, giật mình hứng trọn bốn luồng xe chảy về phía mình, giật mình nhìn những chuyển động của thành phố, ngỡ mọi cảnh vật như vừa lạ vừa quen.

Chuyển động của con người, những dòng xe qua lại ngược xuôi, trôi qua ngã tư nhỏ bé. Chuyển động của ánh sáng, nắng chạy từ bên này đường sang bên kia đường. Ánh sáng loang loáng chạy qua các lớp kính của những chiếc ô tô chạy qua, phản chiếu loang loáng vào trong quán. Chuyển động của âm thanh, tiếng ù ù của dòng xe chạy, tiếng trò chuyện, tiếng nhạc khi du dương, khi nhộn nhịp. Chuyển động của nhấp nhô, những mái nhà cao thấp lô nhô, những hàng quán thò ra thụt vào mái che xanh đỏ.

Muốn tìm một điểm, không biết nên gọi là điểm nhấn, điểm dừng hay điểm khác biệt, hay là một điểm gì đó khiến ta thấy nó khác với những cái rất dễ dàng đập vào cảm giác của ta. Là một mái ngói cổ xưa lạc vào trong một cấu trúc sặc sỡ của biển quảng cáo. Là một cái ống nước thò ra phía trước nhỏ tong tong không dừng. Là một cô gái ngồi lặng yên nghe nhạc, hay một người đàn ông ngồi chống cằm ngắm ra bên ngoài khung cửa sổ. Cô gái đi, ông già đến, thế vào đúng chỗ đó. Rồi ông già cũng đi, rồi người khác đến…

Dòng nước chảy long tong kia sẽ dừng, chắc chắn đến tối hoặc vài ngày nữa. Mái ngói nhấp nhô kia sẽ bị thay thế, chắc chắn trong năm tới hoặc vài năm tới, và những cái thâm trầm cổ xưa, làm sao không dám khẳng định vài năm nữa sẽ chẳng còn?

*

Thành phố này có gì thật sự đặc biệt cho ta nhớ hay không ngoài những bó hoa loa kèn tháng Tư của những gánh hàng rong? Tự dưng thấy thương những bông loa kèn. Thương đến là thương. Những mùa khác, tìm hoài mới có một hàng bán hoa loa kèn. Những bông hoa dài ngoằng và thân to đùng được bó diêm dúa trong giấy bóng kính đủ mầu.

Tháng Tư, ngày nào cũng gặp những chị bán hàng rong kẽo kẹt trên những chiếc xe cũ kỹ. Hoa được xếp thành bó giản dị đến khiêm nhường trong những chiếc rổ tròn và to đằng sau xe. Dường như thành phố này nếu không có những người bán hàng rong chắc sẽ mất đi một nét hồn quyến rũ. Biết là những biến cấm hàng rong đang được dựng lên đâu đó giữa thành phố tấp nập này.

Bỗng nhớ về một ngày tháng Tư, ngoại đang chọn mua những bông hoa loa kèn trắng bên đường. Chợt thấy cô bán hoa vôi vàng lên xe guồng thật nhanh trong khi ngoại chưa kịp trả tiền. Nhìn lại đã thấy chiếc xe của đội tự quản trở tới. Ngoại đứng đó với bó hoa loa kèn nặng trĩu trên tay.

Mấy ngày sau hai bà cháu nán lại đoạn đường đó lâu hơn, đợi cô bán hàng quay lại trả tiền hoa nhưng không thấy đâu. Mấy hôm ấy ngoại có vẻ buồn. Một hôm ngoại bảo: “Trong cuộc sống có nhiều người tủi cực lắm con ạ. Nếu không làm được gì giúp cho họ, thì ít nhất hãy cảm thông với họ, chứ đừng làm điều gì xấu cho họ, nghe con…”.

*

Mưa kéo màn buông qua ban công. Hai chiếc xích-lô đi qua. Tấm vài mưa mầu trắng trùm kín mít vẫn có thể nhìn thấy bên trong là người nước ngoài. Còn hai người đạp xích lô không hề khoác áo mưa, cứ thế đạp xe trong mưa. Cửa hàng phía trước cũng có hai người nước ngoài loay hoay dưới mái hiên. Một người khoác cái ba lô to đùng, một người đẩy cái xe nôi. Con phố ngắn mà ngày nào cũng đông người nước ngoài qua lại.

Góc ngay dưới ban-công hai người bán bánh mì co ro trong chiếc áo mưa mầu xanh và cái thúng cũng được bọc kín bằng vải mưa. Ngay bên cạnh là người bán giò chả cũng có một chỗ khiêm tốn với cái thúng nhỏ xíu, con dao nhỏ xíu, cái thớt nhỏ xíu. Ngay bên cạnh nữa nép dưới mái hiên chật hẹp ấy là bà bán nước chè, thuốc lá. Ba con người ấy, ngày nào cũng vậy, phục vụ liên hoàn cho bữa trưa của một số người quanh đó. Xung quanh, toàn các bar sang trọng, quầy cà phê, văn phòng du lịch, cửa hàng bán đồ truyền thống với mức giá dường như chỉ dành cho người nước ngoài. Thành phố cứ kỳ lạ như thế, giầu sang và nghèo hèn như thế, đan xen nhau trong từng ngõ ngách.

Nắng vén màn qua ban công. Trên đường Tây lững thững đi bộ từng tốp. Dưới phố lại nghe tiếng leng keng của những chiếc xích-lô. Xích-lô đầy đường. Xích-lô dành cho Tây. Cả tòa nhà cũ xỉn trước kia nay đã được thay thế bởi sắc mầu rực rỡ của chuỗi cửa hàng ăn nhanh mới mọc lên. Bên trong quán vang lên những bản nhạc ABBA được mix lại theo tiết tấu nhanh hơn.

Bỗng dưng, thấy mình đang ngồi trong một không gian nửa quen nửa lạ. Thấy mình rõ ràng đang ở thành phố của mình mà như là ở một nơi nào đó không phải quê hương mình. Có đôi lúc, những ký ức về những nơi chốn, về những con người cứ đọng mãi trong ta. Ta như bị mắc kẹt giữa sự mới mẻ luôn chuyển động không ngừng của cuộc sống bên ngoài với những ký ức bên trong ta. Và bỗng dưng, ta thấy mình đang ở giữa ngã tư thành phố lạ.
Đoàn Minh Hằng