Sự đổi thay mới chính là VĨNH CỬU

Xem phim “Vĩnh cửu” của Trần Anh Hùng từ mấy hôm rồi định không viết gì. Mọi ý kiến khen chê mọi người đã nói cả rồi. Dù cố gắng để hiểu những tâm huyết của anh Hùng, nhưng phải công nhận là phim dài, không có cao trào, nhân vật không có tính cách, chán và buồn ngủ.

Nhưng có 2 chi tiết mà mình cho rằng nó đắt giá nhất trong bộ phim, cho dù đây có thể không phải là ý đồ của đạo diễn, nhưng nếu nắm bắt được 2 khoảnh khắc ngắn ngủi đó, bộ phim đọng lại trong người xem một góc nhìn khác, một thông điệp khác, khác với những gì mọi người đã viết về nhân sinh, cảm xúc, cuộc đời, vĩnh cứu…

Cảnh đầu tiên đó là cảnh hai người ngồi trên bãi cát, người đàn ông bước xuống nước để bơi. Ngay khi anh ta xuống nước cảnh quay chuyển ngay sang một vách đá cao dựng đứng. Anh ta cứ bơi mãi ra xa và người phụ nữ nhìn theo. Theo ánh mắt nhìn đó chúng ta thấy bóng người đàn ông đang bơi về phía cửa ngõ của vịnh ra biển, vì hai bên là vách đá. Cặp đôi này, trong nhiều lần nói chuyện, họ không bao giờ ngồi đối diện nhìn vào mắt nhau mà ngồi ngang hàng trên ghế mắt hướng về phía trước. Không hiểu vì sao người đàn ông tự tử. Nhưng cái chết của anh ta là cái chết chủ động, không giống như gần chục cái chết khác trong phim là hy sinh ngoài mặt trận, bệnh tật, sinh nở….Anh ta lựa chọn cái chết bằng cách bơi từ trong vịnh ra phía đại dương. Anh ta là người duy nhất trong toàn bộ các nhân vật trong phim muốn đi ra khỏi cái không gian quá đẹp, quá thơ, quá nhiều nụ hôn, quá nhiều nụ cười kiêu hãnh và kiều diễm, quá nhiều những thứ lặp đi lặp lại…Cho dù đó có thể là cái chết, nhưng anh ta lựa chọn sự thay đổi.

Cảnh thứ 2, là đoạn cuối của bộ phim. Lúc mà cả gần 2 chục đứa trẻ ngồi vào cái bàn ăn, máy quay lia cận cảnh một khuôn mặt một cô cháu gái với vẻ mặt rất lạ so với tất cả những đứa trẻ còn lại. Ngay sau đó cảnh chuyển sang hình ảnh cô gái đó chạy hớn hở trên cầu sông Seine và ôm chầm lấy người yêu. Đây là cảnh thứ hai quay bên ngoài các ngôi nhà, căn phòng, khu vườn xuyên suốt bộ phim (sau cảnh ở bờ biển ngoài vịnh bên trên). Paris hiện lên trong cảnh này xấu òm, tháp Eiffel hiện lên được cái chỏm nhỏ. Và nền trời khi đôi bạn trẻ ôm nhau thì xám xịt, sắp mưa. Đây là cảnh chẳng có tí chau chuốt nào, một cảnh mà bối cảnh xấu nhất trong phim. Nhưng cái cô bé này, khuôn mặt, nụ cười đầy sức sống. Nó không phải là cái vẻ bình thản đến mức cực kỳ bình thản ngay sau mọi cái chết của các bà cô. Nụ cười của cô cũng không cao xa kiêu kỳ như các bà cô. Tất cả các bà cô đều có kiểu cười giống nhau từ đầu đến cuối phim. Ở cô bé này ta thấy hết hẳn cái vẻ đẹp mà đã bị lạm dụng quá nhiều nên thành ra hơi chán đó, ở cô bé này ta thấy một thời kỳ mới như đã được bắt đầu. Nụ cười tràn đầy sức sống.

Và nếu như sự nhàm chán là một dụng ý, thì đổi thay, thoát ra khỏi cái nhịp điệu nhàm chán đó, mới chính là vĩnh cửu.

Cho dù biết chắc có thể là chết nhưng có những người vẫn muốn chủ động tìm cách thay đổi, khác đi với những cái cũ và với cả chính mình.

Advertisements

Fighting deep inside the soul

Last week, my husband and I watched “Revolutionary Road” in Megastar. Today we have just watched “The Trap” in Cinematheque. In those two films, the two main characters die. From that I can see something fighting deep inside the soul that only death can solve. (So we are very lucky because we never had something so complicated inside like that. Or we still control our complexity.)

“Revolutionary Road” is about one couple who are married for some years, have 2 children, one day they feel bored with the normal life and want to change it. They decide to go to start a new life in Paris. Because of having to take care of the family the man has to waste every day with a boring work. They think that if they go to Paris they can have time to think about what they really want to do or really want to become. But the wife get pregnant and they have to cancel their plan. At the same time the husband is offered a higher position with a higher salary. He’s facing a hard choice between allowing his wife to abort and change life or keep the child and continue this boring life. But his wife still want to pursue her dream of innovation. Her will seem strong. Something fighting deep inside. She really want to change her life. It could not be different as what she thought, dreamt and planned. So she decide to abort, causing her own death. She knew that otherwise she’d have regretted it all her life.

 

 

images (1)

 

 

“The trap” is about one man who needs money for his son’s operation. 26,000 euros. His wife publish their call for help in a newspaper. One man call for him to say that if he kill one rich man he would be given enough money for his son. Firstly he refuses but his son nearly die so he has no choice. The man who hired him disappear after he kill the rich man. He go to tell the truth to the police but they don’t believe him because he got drunk. The wife of the man who was killed sent to his wife enough money for his son’s operation. One the day the son is schedule to be operated he comes to the wife of the man he killed to tell the truth. But although he told the truth his soul still is not in peace. Although the wife of the man he killed let he go his soul is still fighting. In the end of the film he stop his car for a long time, one car pass by, one noise of gun. (No one know who kill him but he died. Maybe he killed himself, maybe the man who hired him killed him, maybe the brother of the rich man killed him). But in his case, only death help him solve his problem.

 

Because of writing in English I can not express all the ideas I want to share. But every small things of the films make me feel that the directors are excellent in every small detail of describe people’s soul.

 

Viết năm 2010