Ghi chép vụn (14)

Lúc ở L đến LR, cảm giác đầu tiên là, ồ, thành phố thật yên tĩnh. Thế rồi sau 2 tuần ở LR về lại L, lại thấy, ồ, thành phố thật yên tĩnh. Ở LR hàng đêm mình thường thức cực khuya, khó ngủ vì không có anh chồng bên cạnh. Ở L thì đêm nào từ 11h cũng đã díp mắt lại và ngủ rất ngon. Ở LR mấy ngày nắng tưng bừng làm người mình lúc nào cũng không có giây phút nào cảm giác là lắng xuống, người lúc nào cũng trong tình trạng thức. Còn ở L buổi sáng trời dịu như mùa thu, thấy người thiu thiu buồn ngủ và thế là để một chút nhạc không lời, ngủ được giữa cả ban ngày. Ở LR online nhiều vì cảm thấy cô độc, ở L hết cảm thấy cô độc vì đây là nhà của mình. Hầu như chỉ online chút xíu và buổi tối thì chả thèm online nữa luôn.

Continue reading “Ghi chép vụn (14)”

Advertisements

Ghi chép vụn (13)

Cuối cùng thì mình cũng về đến nhà sau hơn 600km đi ô tô đường dài. Ở biển mình đã có những tâm trạng thật kỳ lạ, điều này rất tốt cho sáng tác. Khi trở về nhà mình cảm thấy tâm trạng của mình rất tĩnh lặng, có khả năng tập trung làm việc cao độ hơn trước. Tuy nhiên sáng nay tỉnh giấc mình vẫn cảm thấy hơi đau đầu vì chuyến đi dài hôm qua, và phải giải quyết vài chuyện nên phải liên lạc với người này người kia, mất thời gian một chút.

Continue reading “Ghi chép vụn (13)”

Ghi chép vụn (12)

Những ngày này, không điều gì có thể ngăn cản được những chiếc lá mùa xuân cứ trổ ra theo cấp số nhân như thể có phép mầu kỳ diệu. Và mùa hè đã chói lói trên đầu. Mới tuần trước, thành phố biển ướt sũng trong mưa vắng lặng như một bản nhạc không lời, thì tuần này đã như bừng tỉnh lại đúng với nhịp điệu của nó, nhịp điệu của một thành phố biển du lịch phương nam đầy nắng, những cửa hàng bán đồ handmade ven bến cảng, và những nghệ sĩ biểu diễn đường phố trôi dạt từ bốn phương trời ghé qua, làm một khoảnh trên vỉa hè lớn làm sân khấu biểu diễn.

Continue reading “Ghi chép vụn (12)”

Ghi chép vụn (11)

Mỗi sáng tỉnh giấc nếu như ngồi liền vào viết, thì cả ngày hôm đó sẽ thật vui vẻ, như thể mình không mắc nợ chính mình. Những lúc thức giấc nằm trên giường, tôi thường nghĩ tới đoạn văn của Proust miêu tả về sự thức giấc. Sau đó tôi nghĩ về những giấc mơ.

Continue reading “Ghi chép vụn (11)”

Ghi chép vụn (10)

Trong những khi chơi điện tử, mình thường hay suy nghĩ, về chuyện viết lách cuộc đời, đồng thời mình còn mở nhạc cổ điển. Và thế là dần dần mình nhìn thấu rõ tất cả mọi chuyện. Điều này mang đến một trải nghiệm cực kỳ tuyệt vời.

Một số ý tưởng về truyện ngắn trong lúc mình chơi điện tử. Chơi bằng tay, nhưng đầu vẫn nghĩ. Mà toàn ra được những điều thật lạ kỳ. Không chỉ cho sáng tác, mà còn cho những câu hỏi của cá nhân mình với cuộc sống, cá nhân mình về bản thân mình.

Ghi chép vụn (9)

Hôm nay mình có một chuyện rất vui, đấy là mình khám phá ra một cửa hàng quần áo cực rẻ và cực đẹp. Sau khi mua được vài cái chân váy với những sắc mầu rực rỡ cho mùa hè, mình về nhà khoe và được mẹ chồng cho thêm những chiếc áo để kết hợp với chân váy rất đẹp. Thế là mình đã có một bộ sưu tập cho mùa hè. Nhưng vấn đề là, khoảnh khắc mình tìm được cửa hàng, thử những chiếc váy, và quyết định mua chúng, những cảm nghĩ khi mua chúng, nó đẹp và hay hơn những ngôn từ này. Như vậy mình luôn gặp thất bại trong việc miêu tả chính xác những gì mình nghĩ hoặc tưởng tượng trong đầu xuống những trang giấy.

Continue reading “Ghi chép vụn (9)”

Ghi chép vụn (8)

Thời gian trôi đi nhanh thật. Đây là thời điểm giao mùa, nên trong hai tuần, cảnh vật biến đổi đến chóng mặt. Những hàng cây chỉ lún phún lá non, nay đã trổ lá xum xuê. Những ngày mưa biến mất, mặt trời bắt đầu làm cho người ta muốn trút bỏ hết quần áo mùa đông. Ngoài đường tấp nập những tà váy sặc sỡ nhịp nhàng đưa theo những đôi chân trần. Trước những cửa hiệu kem nổi tiếng bắt đầu kéo dài đoàn người nhẫn nại xếp hàng chờ 30 phút để có được một xuất kem mát lạnh. Tôi đang viết như ăn cướp bởi một mớ hình ảnh đang đổ sụp xuống và cái nào cũng muốn được chui ra khỏi đầu để biến thành ngôn từ. Biển mấy bữa trước vắng teo, chiều qua đã tấp nập những cặp đôi mặc đồ tắm nằm ườn trên bãi biển hôn nhau, mặc kệ bọn trẻ miệt mài nghịch cát bên mép sóng.

Continue reading “Ghi chép vụn (8)”

Ghi chép vụn (7)

Sự tĩnh lặng luôn mang lại một hiệu quả tuyệt vời, mình đã viết được rất nhiều trong tĩnh lặng. Và mình cũng cảm thấy bình an rất nhiều trong tĩnh lặng. Những cảm giác cô đơn chỉ như một gợn mây hoặc những cơn mưa giông bất chợt kéo qua bầu trời. Tuy nhiên, mình chỉ là cố gắng tĩnh lặng tập trung để có tác phẩm. Mình không bao giờ muốn mất đi sự kết nối với cuộc đời, với mọi sự kết nối, mình sẽ kết nối khi mình muốn, khi mình cảm thấy có lý do cần phải kết nối.

Continue reading “Ghi chép vụn (7)”

Ghi chép vụn (6)

Nhận thức về chuyện viết lách, cũng như nhận thức về con người và cuộc đời, chúng ta cần thời gian để lớn lên. Chúng ta cần phải đọc hàng trăm quyển sách, viết hàng trăm nghìn chữ, và có lẽ nó sẽ không cho ra một kết quả nào cố định. Nó chỉ là sự trải nghiệm của con người trong văn chương nghệ thuật, cũng như là sự trải nghiệm của con người trước cuộc đời.

Continue reading “Ghi chép vụn (6)”

Ghi chép vụn (5)

Có một sự mâu thuẫn giữa những người bạn viết. Chúng ta viết và chúng ta kiếm tìm những sự đồng cảm. Nhưng dường như khó có thể kiếm tìm được sự đồng cảm chân thành giữa những người bạn viết với nhau. (Những người viết, bản thân đã khó kiếm tìm sự đồng cảm ở những người không viết hoặc không đọc gì. Nhưng với những người viết nhiều, hay đọc nhiều, thì mối quan hệ giữa họ với nhau cũng chẳng thể nào khá khẩm hơn.) Tác phẩm, đôi khi còn là sự kiêu hãnh về cái tôi của mỗi người, cũng như, đó là những con đường riêng mà mỗi người theo đuổi. Những khi trò chuyện được với nhau một chút gì đó về văn chương, nghệ thuật, quả là vui, nhưng khoảnh khắc đó không kéo dài được bao lâu. Đa số những người viết đều chất chứa bên trong những vấn đề nội tâm phức tạp, lúc đóng, lúc mở, lúc thế này và lúc thế khác.

Continue reading “Ghi chép vụn (5)”