Chuyện của mùa xuân

Có thể mùa xuân đã đánh lừa tôi. Mà thực ra đâu phải vậy.

Continue reading “Chuyện của mùa xuân”

Advertisements

Ở Starbucks

Có lẽ người ta đã thành công trong việc chế biến nước cống để thành cafe Starbucks. Khi uống ngụm đầu tiên tôi tự hỏi không biết người ta đã lấy cái thứ nước này từ cống nước ngầm nào trong thành phố. Nhưng vì muốn chống cự lại cơn buồn ngủ, tôi cố uống ngụm thứ hai. Lần này tôi chợt thầm thốt lên khi thứ chất lỏng đó xộc thẳng vào cổ một vị đắng nghét: “Ôi cái thứ thuốc độc này sẽ làm mình bất tỉnh trong bao nhiêu phút nữa.” Tôi không dám uống ngụm thứ 3 vì sợ nó sẽ giết chết một buổi sáng mùa xuân trong lành và tinh khiết trong tôi. Tôi biết cafe Starbucks dở kể từ khi biết thưởng thức những hương vị cafe ngon khác. Nhưng có một lý do khiến tôi vẫn thường ghé qua Starbucks nằm trong ga lớn nhất thành phố. Ở ngoài ga có một quán rất xịn, cafe ngon miễn chê, nhưng ngặt nỗi 9h sáng mà heo hắt như chùa bà đanh.

Nếu bạn đang ngắm nhìn một khung cảnh qua ô cửa sổ. Một nền trời xanh biếc, giả định tạm thời tĩnh trong giây lát. Thò vào khuôn hình của khung cửa đó là một cành cây, có lẽ đầu xuân nên chưa kịp trổ lá, mà chỉ có một con chim đậu. Hẳn nhiên, vì ngược sáng, nên bạn chỉ thấy mầu đen. Một vài đám mây trôi qua. Một chiếc máy bay bay qua. Một đàn chim vụt qua. Thực ra thời gian đang lướt qua nhưng bạn không nhìn thấy. Con chim duy nhất đó đang đậu, vẫn tĩnh trong khung hình.

Ở quán cafe trong ga, người ta chỉ vào uống một cốc cafe vội vã rồi xách va li ngược xuôi theo những chuyến tầu. Họ ghé qua thành phố này trong giây lát. Họ mang theo phía trước những cuộc hành trình. Câu chuyện gì của họ trước và sau khoảnh khắc ghé qua ga này. Họ bước ra, những người khác tới lấp đầy những chiếc ghế.

Chỉ có tôi là người đang ngồi yên trong một góc, như con chim trong khung hình một ô cửa sổ giả định kia, đang ngắm nhìn dòng chảy của cuộc sống, bỏ ý định kiện hãng cafe Starbucks vì một ly cafe quá dở, vì tiếng nhạc piano của một người lữ khách từ ngoài sảnh vọng vào, len lỏi trong âm thanh lạo xạo của máy pha cafe và tiếng lao xao trò chuyện.

Con chim bỗng vươn cao cổ cất tiếng hót, như tâm hồn tôi ngân lên một khúc nhạc. Ngoài cửa quán, những nụ hôn tạm biệt, và tiếng những đoàn tầu đang rầm rập vào ga, rời ga.

Nhật ký viết (3)

Chúng ta sẽ không nhìn thấy điều gì đó nếu như bên trong chúng ta không có sẵn một điều gì đó. Nói một cách khác, chúng ta nhìn nhận thế giới không phải chỉ bằng giác quan bên ngoài mà còn bằng cả thế giới quan ở bên trong. Cũng như chúng ta không thể nắm bắt may mắn, tình cảm yêu thương, nếu như bên trong chúng ta không sẵn có. Chúng ta không thể tạo ra điều gì mới mẻ khi gặp một xúc tác bên ngoài nếu như bên trong không sẵn có những suy tư về điều đó. Sự việc ở bên ngoài tác động đến những điều sẵn có ở bên trong, sẽ tạo thêm một góc nhìn, một quan điểm, một hành động, một phản ứng hoặc một phát kiến mới.
 

Continue reading “Nhật ký viết (3)”

Nhật ký viết (2)

Hôm qua tôi có viết về việc tôi không thích con người cá nhân trên facebook của mình như sau:

“Tôi không thích con người cá nhân của mình trên facebook lắm. Hơi tỏ ra hiểu biết hơn người. Có lúc tôi hoang tưởng như mình là đấng cứu tinh của nhân loại đến nơi. Cái thân tôi chưa chắc đã làm được gì hay ho để lại cho đời. Cho nên đôi khi tôi đành phải tự khóa (miệng) lại. Con người văn chương của tôi biết thân biết phận hơn. Biết rằng mình vô cùng nhỏ nhoi trước những bóng cây cổ thụ, có đọc toét mắt hay cầy cuốc cật lực trên cánh đồng chữ thì cũng còn khướt mới có được tác phẩm ra hồn. Văn chương VN kể cả trong nước và hải ngoại, chỉ có những thành phần bề nổi thì vớ vẩn chứ phần lớn có nhiều tác giả hết sức đáng nể.

Continue reading “Nhật ký viết (2)”

Nhật ký viết (1)

Vẫn còn vô cùng nhiều sách lý luận văn học cần đọc nhưng deadline đang tới thật gần, đành tạm thời gác lại. Có thể những cuốn đó sẽ có ích cho một cuộc khai phá lần sau. Cũng cần phải gác lại cả con người cá nhân, nghĩa là tạm dừng viết những suy nghĩ của con người cá nhân mình, mà phải viết bằng suy nghĩ của nhân vật, phái hóa thân vào nhân vật, cảnh vật xung quanh cũng là của nhân vật. Viết văn và viết suy nghĩ của mình về cuộc sống là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Viết văn, luôn giống như đứng trước một bức tường và phải phá vỡ nó, nói chung cần nhiều sức lực. Hình ảnh có thể rõ nét trong đầu, song để biến hình ảnh đó thành ngôn từ lại luôn là một chuyện hoàn toàn khác. Cần sự nhập tâm đi vào một thế giới bên trong truyện, nên cần sự yên tĩnh và tập trung nhiều hơn.

Continue reading “Nhật ký viết (1)”