Hai bài thơ về đảo

Đảo (1)

Lấy một con thuyền, chèo ra đảo
Tìm thấy mình khi thủy triều xuống
Nước rút để lộ một con đường nhỏ dẫn đến mỏm đất trống chơi vơi giữa biển

Đặt giá vẽ xuống, cầm cọ phác họa bức tranh âm thanh của biển
Thủy triều dâng, đường quay trở lại ngập nước,
Vội vã cầm bức tranh và giá vẽ, chạy về phía con thuyền

Rồi ngồi trên mỏm đá bên bờ ngắm thủy triều lên
Phía trước chỉ còn là mênh mông
Biển
Con đường nhỏ, khoảng đất trống, đang chìm sâu trong lòng những con sóng
Miên man

Quét một lớp sơn mỏng phủ lên bề mặt của bức tranh vừa vẽ
Ta chèo thuyền và quay vào bờ
Đất liền
Một cảm giác an nhiên

 

Đảo (2)

Tôi là một hòn đảo và tôi không ở xa lắm
bạn có thể dễ dàng tới được bằng một cây cầu hay một con thuyền nhỏ
nhưng tôi cũng là đất liền
tất mọi người từng biết tôi là đất liền

Vì là đảo nên tôi hiểu về những hòn đảo khác
Tôi có thể nắm bắt được những hòn đảo khác bằng những âm thanh không lời
Mặc dù từng là đất liền nhưng tôi ít biết về thế giới của nó
Thế giới của đất liền, . . .  bạn biết đấy, nếu bạn là đất liền

Trước kia tôi phần nhiều là đất liền
Nay tôi phần nhiều là đảo
Vì tôi yêu sự dịu dàng của nước ôm ấp lấy quanh mình
Vì tôi yêu sự mướt xanh và tĩnh lặng hồn nhiên cây cỏ
Tôi là một hòn đảo không ở xa lắm và tự làm cho mình những cây cầu văn thơ để đến với đất liền
Tôi yêu mọi cây cầu, tôi yêu mọi con thuyền ra đảo

Có những hòn đảo rất xa đất liền và
hoàn toàn bị mất sự kết nối

Có những hòn đảo rất xa đất liền và
cầu của nó được xây bằng máu của những người ngã xuống

===

Tranh của mình tự vẽ.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s