CẬU BÉ CHƠI VĨ CẦM

CẬU BÉ CHƠI VĨ CẦM (1)

Chị Hằng đến gặp Phan Quân ngọt nhạt:

– Anh ạ, thằng bé yêu nghệ thuật, mong muốn biểu diễn nơi công chúng là chính, tiền thu được cháu mang làm từ thiện. Em gửi anh chút bạc lẻ cho các chú ấy uống nước hàng tháng. Còn đây là phong bì to hơn, rất to đấy ạ, em muốn anh phán xử, thằng bé cần được xin lỗi, dù gì nó cũng là trẻ con, có sai đâu là do em chưa thức thời. Chứ em biết cái giấy phép ấy mà, chờ được vả thì má cũng sưng.

Sau đó bắt tắc xi về, trên xe chị mở phây ra pót:

“Thôi em lạy các mẹ cao sang sống ở xứ bển, đừng có nói với em về việc hiểu và tuân thủ luật pháp nước nhà, sống ở xứ này cứ đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn, các mẹ ạ.”

CẬU BÉ CHƠI VĨ CẦM (2)

Chúng ta chỉ cần quan tâm đến nghệ thuật thôi vì nghệ thuật là cái đẹp là tri thức.

Chính trị chỉ là thứ chúng ta biết cho đến một ngày đẹp trời nó tìm đến chúng ta theo cách mà chúng ta chẳng biết gì về nó.
Khi đó nóng giận, trách móc hay khóc lóc cũng chẳng thể làm được gì.

Mọi chuyện đã trở nên quá muộn khi ta phải đứng giữa những thứ chẳng thuộc chuẩn nào, đứng cả bên này hay bên kia phán xét đều là không phải.

Bởi xã hội mà chúng ta đang sống mọi thứ đều ở trên phần ngọn.

Đoàn Minh Hằng

Tranh Le violoncelliste và The Blue Fiddler của Marc Chagall

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s