CHUYỆN CỦA MÈO YOYO (Phần 1)

Tôi và nó chẳng quen biết, con mèo ấy.

Nó được một bà cụ nhặt về từ bên vệ đường trong một ngôi làng nhỏ ở một thành phố biển La Rochelle miền tây nam nước Pháp. Bà cụ đã già còn nó chỉ mới khoảng 2 tháng tuổi.

Tôi chỉ biết lý lịch của nó ở ga tầu khi tới đón nó ở Paris. Tôi cứ nghĩ lặn lội từ Lyon lên Paris để đón một con mèo đã được tiêm phòng đàng hoàng. Chỉ cần một con mèo đã được tiêm phòng và mang về nuôi là đủ. Tôi chưa từng định trước trong đầu rằng hóa ra mỗi con mèo cũng có riêng một số phận của mình.

Một buổi chiều mùa hè trên tầng áp mái của tòa nhà 6 tầng của tòa chung cư cạnh bảo tàng Louvre, trong lúc tôi nghe nhạc bằng chiếc điện thoại cầm trên tay, con mèo khi ấy đang loanh quanh chạy dưới sàn, đã nhảy thẳng lên nằm trên thành ghế và gối đầu trên vai tôi. Tôi nghĩ nó làm vậy vì thích âm nhạc. Một lúc sau nó nhảy vào lòng tôi ngủ một giấc dài, như thể tôi là chỗ nương tựa, hay như thể tôi đã gặp nó từ kiếp trước?

Khoảnh khắc đó là khoảnh khắc tuyệt vời nhất mà tôi biết được về tình cảm của một con mèo vì tôi chưa từng nuôi một con mèo nào trong cuộc đời mình. Có lẽ câu chuyện về số phận của nó đã làm cho khoảnh khắc đầu tiên gặp nhau đó, giữa tôi và nó, trở nên lung linh hơn.

Từ La Rochelle, ở giữa trạm trung chuyển là Paris, trên đường về Lyon, nó và tôi ở đó, trên tầng áp mái của một căn hộ gần bảo tàng Louvre, cùng nghe những bản nhạc cổ điển.

Nó làm tôi nhớ đến những buổi đầu tiên khi tôi gặp chồng mình. Đó là khi tôi cũng đang ở dưới đáy tận cùng của nhiều tâm sự mà dường như tôi không có nhu cầu diễn đạt bằng ngôn từ. Tôi nói với anh tôi sẽ đến cuộc hẹn đầu tiên đó với một điều kiện tôi không muốn nói chuyện. Và chúng tôi đã ngồi chơi Scrabble suốt buổi chiều 4 tiếng đồng hồ trong im lặng. Chúng tôi đã đến với nhau bằng buổi ban đầu như thế, bình an, đẹp đẽ, nói được với nhau bằng những tiếng nói không lời.

Khi đưa con mèo ra ga tầu trở về Lyon, cầm trên tay chiếc vé của nó, một con mèo 2 tháng tuổi cũng cần phải có vé để lên tầu, tôi nhìn lại hành trình của nó. Đầu tiên nó được nhặt về trên con đường làng ở một vùng nông thôn và được đưa về trung tâm thành phố La Rochelle. Theo chuyến tầu nó từ La Rochelle đến cửa ngõ ga Montparnasse để vào Paris. Tôi đưa nó về căn phòng áp mái ở Tuileries và đi ăn tối cùng những người quen trong gia đình. Buổi tối chúng tôi về ngủ tại Neuilly và sớm hôm sau ghé qua Bastille thăm một người quen khác, trước khi đưa nó ra Gare de Lyon để về Lyon.

Lúc ngồi trên tầu cùng nó, tôi nhớ tới hình ảnh cách đây 5 năm, khi một mình đưa con trai 2 tuổi từ Hà Nội trung chuyển qua Doha để đến Paris và về Lyon. Con mèo không chỉ có hình ảnh bình lặng của chồng mà còn có hình ảnh nhỏ bé của con trai tôi nữa. Con trai tôi nhỏ xíu lên máy bay, lẫm chẫm theo tôi ghé vào một cửa tiệm ở Doha mua một món quà lưu niệm đến giờ vẫn còn giữ.

Tối hôm nay, con mèo vừa ngủ trên nệm của chiếc ghế mà tôi ngồi xuống sau khi trở lại bàn làm việc. Nhấc nó lên và ngồi xuống, tôi cảm nhận được hơi ấm mà nó đã để lại trên đó. Hơi ấm truyền đến tôi thông qua chiếc nệm, nhưng tôi cảm nhận được.

Tôi ngồi xuống và đọc vài bài thơ trên mạng. Có những bài sộc thẳng vào trái tim tôi. Và để lại hơi ấm.

Tôi đặt con mèo vào ổ của nó, tắt máy và lên gác nằm xuống bên cạnh chồng. Con mèo đã tập leo được hơn chục bậc thang, mỗi tối nó vào phòng ngủ của chúng tôi nhìn lên giường với ánh mắt đáng yêu của một đứa trẻ như muốn đòi ngủ chung. Chúng tôi vuốt ve và nựng yêu con mèo rồi trả nó về ổ, đóng cửa và tắt đèn.

Đoàn Minh Hằng

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s