Âm nhạc

Nghe nhạc nhiều, gần đây phát hiện ra một điều chưa từng trải nghiệm, là mình bắt đầu đọc và viết cùng lúc với việc nghe nhạc. Điều này không chỉ giúp ích ở mặt cảm xúc. Điều này thực sự liên quan đến nhịp điệu. Mình đã cảm được nhịp điệu của nhạc trong khi viết. Mình đã để cho âm nhạc thấm đẫm vào tâm hồn mình. Mình đã để cho âm nhạc chảy tràn lên khuôn của những dòng chữ. Âm nhạc cứ chảy và chữ cũng tuôn chảy. Đôi khi chữ cứ tự nhiên chảy ra theo nhạc, chảy theo nhạc, chảy theo nhạc.

Âm nhạc đã từng cùng mình trong những chuyến đi xa, đến những thành phố lạ, trên những chuyến bus, trên những chuyến tầu, trên những chuyến bay… Những khi đó, mình cảm giác âm nhạc như một dòng sông đưa tâm hồn mình đi mãi, thật dịu dàng. Chạy bộ, mình nghe nhạc. Đi bộ, mình nghe nhạc. Ngồi trên tầu, mình nghe nhạc. Nấu cơm, mình nghe nhạc, dọn dẹp nhà cửa, mình nghe nhạc. Thức dậy, mình nghe nhạc. Đi ngủ, mình nghe nhạc. Trời nắng, mình nghe nhạc. Trời mưa, mình nghe nhạc. Tuyết rơi, mình nghe nhạc.

Mình ít khi để ý đến tên bản nhạc, ca sĩ hoặc nhạc sĩ. Bởi những khi âm nhạc chạm đến được sâu thẳm của tâm hồn mình, mình chỉ muốn giết những người đã làm ra bản nhạc đó. Mình cứ để nhạc chảy qua mình một cách tự nhiên và đón nhận một cách tự nhiên, không ghi nhớ, không níu giữ. Và như thế, âm nhạc đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống trong khi mình không cần biết âm nhạc thực sự là gì. Không, mình thực sự chẳng biết âm nhạc là gì. Tự dưng một hôm thấy hạnh phúc ngập tràn đến từ bên trong và điều đó đến từ âm nhạc, cũng không kém gì việc đọc và viết.

Hôm nay, khi trời hửng nắng sau một hôm mưa, mình bước ra đường cùng âm nhạc. Lúc nào cùng âm nhạc mình cũng cảm thấy như đang đi trong một bộ phim. Phải, đây chính là một bộ phim của cuộc đời mình. Khi đó mình đang bước đi trên con đường quen thuộc hàng ngày vẫn đi qua. Đó là đường dành riêng cho người đi bộ và người đi xe đạp song song với đường của những chuyến tram. Thảm cỏ nhân tạo ở giữa đường ray vẫn luôn xanh biếc và hai bên là những bụi lau đã úa vàng. Đừng tưởng thời gian vô hình đi qua bởi sự hiện diện của nó vẫn còn đây mà hàng cây thay mầu đổi lá là một minh chứng. Những bụi hồng hoa đã tàn lụi từ độ hè, chỉ còn sót lại những quả hồng mầu cam đỏ.

Bất giác trong khoảnh khắc khi đi qua đó, lúc âm nhạc chạm vào sâu thẳm tâm hồn, mình bỗng thấy mọi cảnh vật lướt qua mình thật đỗi thân thương. Một chuyến tầu vừa chạy qua. Một cụ già dắt một con chó băng đường tầu. Những người chạy bộ. Những người đi xe đạp. Đi trong ánh nắng lấp lánh, tâm hồn và trái tim mình như được mở dần ra từng lớp, từng lớp. Từng dòng nhạc đang chảy thấm thật sâu vào bên trong mình và thông điệp của nó phát ra làm cho mình thấy mỗi khi cảnh vật lướt qua đều là một điều thương mến.

Chưa đến mùa xuân. Phải, bây giờ đang là mùa đông. Nhưng tâm hồn mình đã nở bừng trong dòng chảy của âm nhạc. Mình đi qua một thảm cỏ rộng mà ở đó mỗi độ xuân về, hoa như từ mặt đất nở trồi lên. Âm nhạc vẫn đang chảy tràn và bỗng thấy thảm cỏ xanh vào độ xuân sang đó đang ở bên trong tâm hồn mình.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s