Đi qua bao nhiêu giác ngộ thì hết một cuộc đời?

Những khi không viết được, mình chỉ biết ngồi đọc sách và thở. Thực ra nếu hút thuốc không có hại cho sức khỏe, mình sẽ hút, bởi hút thuốc không phải là việc gì khó khăn và ghê gớm lắm. Đó chỉ đơn giản là động tác hít vào thở ra thật sâu. Để giữ cho mình sự bình tĩnh. Khi mà tất cả, thời gian, cuộc sống, đang tiến về phía trước, thì mình vẫn bị tắc ở đây. Tắc trong sự viết. Nhưng kể cả trong sự viết, thì vẫn có một mấu chốt nào đó đang bị tắc.

Việc này giống như là, sự viết là một trái núi, mình muốn trèo qua. Mình tạm dừng lại tất cả những việc khác để trèo qua. Thế nên khi chỉ có thể trèo được một đoạn dường như không đáng kể, thì mình cảm thấy mình bị đứng yên khi tất cả mọi vật xung quanh đang chuyển động. Những cánh chim, một con thú, một chiếc máy bay, hoặc gió…

Và việc này cũng giống như là, trong sự viết có rất nhiều đề tài, câu chuyện để viết về, nhưng dường như mình đang loay hoay mãi trước một đề tài, một điều gì điều gì đó mình thực sự muốn nói về nó trước tiên, nhưng mình chưa biết cách thể hiện ra bên ngoài như thế nào. Không, thực ra là trong sâu thẳm tâm hồn mình chưa chắc chắn rằng mình nên nhìn vấn đề đó với con mắt nào. Chắc hẳn có một điều gì đó đang bị tắc ở bên trong, khiến cho mình cảm thấy những gì mình viết ra, thiếu một thứ ánh sáng. Một thứ ánh sáng mà mình biết nó tồn tại nhưng khi viết ra mình lại không thấy nó có mặt trong những dòng chữ đang tuôn trào dưới 10 đầu ngón tay.

Mình đã trải qua nhiều lần cảm giác bế tắc trong khi viết. Mỗi một lần như vậy, mình đều tự hỏi, vậy tại sao mình lại phải viết, trong khi mình hoàn toàn có thể chọn làm nhiều việc khác.

Trong cuộc đời mình, cũng có nhiều khi mình bị rơi vào những cơn bế tắc, nhưng thuộc loại khác. Những cơn bế tắc này cho chúng ta thấy một cảnh tượng rất thú vị về cuộc sống. Nó diễn ra theo cách như thế này. Tất cả mọi việc xung quanh bạn đều ổn, công việc, gia đình, bạn bè, mọi sự giải trí văn hóa nghệ thuật khác, chỉ trừ cơn bế tắc như một cái hố đen, và thi thoảng bạn cứ đang đi thì bạn lại bị lộn nhào xuống đó. Bạn cảm thấy tất cả mọi thứ bên trong bạn, đều tiến về phía trước, theo thời gian. Phải, theo thời gian, chúng ta đều trưởng thành và lớn lên, trau dồi thêm được nhiều năng lực, gặt hái được vài thành công, sửa sai và buông bỏ đi vài tật xấu…Bạn hài lòng về tất cả mọi thứ diễn ra trong cuộc sống của bạn. Trừ cơn bế tắc của bạn. Nó tựa như một bài toán bạn (cố chấp, hoặc ngoan cố, hoặc chấp ngã) muốn giải nó.

Và cuối cùng bạn đi xuyên qua cơn bế tắc đó, bằng cách này hay cách khác, thực ra là bằng tất cả những gì có trong bạn, bạn ngoan cố đi đến tận cùng để trả lời câu hỏi, vậy, thực ra vấn đề đó là gì? Đối với những bài toán khó kiểu đó, nó khiến con người ta tiêu hao rất nhiều năng lượng bên trong, nhưng nó khiến con người ta phải đánh thức tất tần tật những gì mình có để trả lời câu hỏi. Khiến cho trí tuệ, sự thông minh, năng lượng, nội tâm, thời gian, như thể bị xóc lên, đào xới lên, từ thái cực này sang thái cực khác, để bóc trần hết sự vô minh ở bên trong mình. Thường khi đi đến cuối cuộc hành trình đó, bạn không đạt được điều gì nhiều nhặn. Nó không thể hiện cho bạn thấy là, bạn kiếm được bao nhiêu tiền, bạn có được thăng quan tiến chức, bạn có nổi danh, bạn có thêm được một điều gì đó mới hơn trong cuộc sống hay không. Điều duy nhất mà bạn có thể đạt tới, là sự chuyển hóa, là sự giác ngộ ở bên trong bạn.

Và bây giờ mình đang đối diện với cơn bế tắc của viết. Không phải là bây giờ. Mà đã từ rất lâu rồi. Nhưng thường mình hay lấy một vài lý do nào đó để gác lại. Nhưng bây giờ vì mình không muốn gác lại cho nên mỗi sáng tỉnh giấc là thấy ngay một ngọn núi chặn trước mặt. Nhiều khi mình nghĩ: “Vậy đi qua bao nhiêu giác ngộ thì hết một cuộc đời?”

Thực ra, ở đây đang có một danh giới nào đó đang chưa rõ ràng. Ranh giới giữa sự loen hoen và đắm chìm. Ranh giới giữa sự nhạt nhẽo và sâu sắc. Ranh giới giữa sự phân tâm và tập trung. Ranh giới giữa sở thích và sự chuyên nghiệp. Mình chưa đi qua được cái màn sương mơ hồ đó, để bước xộc thẳng vào thế giới của những người viết. Để mỗi khi ngồi vào bàn viết, ít nhất là con chữ phải tuôn trào ra. Cho dù nó là những dòng chữ vô giá trị, rườm rà, thừa thãi, thì ít nhất, nó phải được trào ra, mọi lý do khác đều không hợp lý.

Có những lúc mình đọc sách (đến mờ cả mắt), thì vẫn cần phải đọc những khi không thể viết được một chút nào. Nhưng có những lúc mình ngồi thở, hoặc mình nằm nghĩ trước khi đi ngủ và sau khi tỉnh giấc, mình mơ hồ nắm bắt được một sợi dây. Thực ra kể cả những khi không viết, thì đầu óc mình bắt đầu làm việc.

Và mình rón rén mở ra những điều thú vị, những điều gì đó mà mình thực sự không thể ngờ tới. Mình nói là rón rén, bởi vì nó cứ từng chút, từng chút một. Nó như thể một người nghệ nhân ngồi sâu hạt vòng, nhưng thực ra còn hơn thế nữa. Vì nếu ngồi làm vòng, bạn chỉ cần nhìn thấy khay hạt nhiều mầu sắc bày ra trước mặt bạn, nhưng viết văn, lại cần nhiều hơn thế nữa. Vì đó là những hạt vòng bạn nhặt nhạnh rơi vãi từ cả trong quá khứ, hiện tại, cả trong trí tưởng tượng nữa, ở cả chỗ linh tinh xó xỉnh không ngờ nào đó nhất. Thực tế cho thấy, mỗi hôm mình đi ra ngoài, mình lại có thêm một ý tưởng, một chi tiết mới để nhặt nó, sâu lại với một ý tưởng nào đó từ trong quá khứ, chắp từ mảng hiện thực này, ghép với một chi tiết kia, phối thêm một chút chiêm nghiệm và tưởng tượng vào. Người đọc thực ra không thể thấy hết sự thú vị đó. Chỉ có người viết ngồi cười thầm một mình vì cái sự biến hóa vạn năng của mọi dữ liệu, mọi sự kiện, mọi sự tưởng tượng…

Quay trở lại với cảm giác về sự bế tắc trong khi viết. Sự bế tắc nhất là thấy mình nhạt nhẽo và bất tài vô dụng. Sự bế tắc khi cảm giác hoài nghi về năng lực bản thân. Sự bế tắc là không ngờ cuối cùng mình phải đối diện với một sự thực rằng, mình thực sự không hề sâu sắc và hiểu biết như mình tưởng, mình thực sự không hề có khả năng viết lách như mình nghĩ. Phông văn hóa của mình thủng lỗ chỗ, hiện thực nắm bắt một cách mơ hồ. Và sự lười biếng thì hỡi ôi, phải, mình thường hay trì hoãn.

Nhưng bây giờ không còn cách nào khác mình không thể trì hoãn được. Vì sự trì hoãn làm cho mình cảm giác như không gian và thời gian xung quanh mình bị đông đặc lại. Mình đành phải gạt bỏ chủ nghĩa hoàn hảo. Mình phải chấp nhận ở bản thân mình tất cả những sản phẩm lỗi. Mình phải chặt quang đi phía trước mình những búi cỏ cao lút đầu người, để tìm một con đường.

Trước kia mình còn đối diện với nhiều vấn đề khác. Ví dụ như mình sợ cô độc, mình sợ bị trì trích, mình sợ đám đông. Nhưng qua rèn luyện, giờ mình thậm chí còn thích sự cô độc và mình hoàn toàn quen với sự cô độc. Mình có khả năng làm việc độc lập không cần dựa dẫm vào ai về mặt tinh thần. Không phải vì ai mà mình sẽ làm việc tốt hơn hay kém đi. Mình hoàn toàn có khả năng di chuyển bản thân mình từ chốn đông người về chốn cô độc và ngược lại, tùy theo như mình muốn.

Sự cô độc là cần thiết để tập trung đào sâu suy ngẫm, làm việc. Những khi chỉ có một mình mình đọc sách hay viết lách ba lăng nhăng mình cảm giác hết sức dễ chịu và thú vị. Không có cảm giác cô độc hay buồn chán. Còn việc ra ngoài đám đông không phải để mưu cầu sự công nhận hoặc tung hô. Nói một cách chân thành, mình luôn cảm thấy sợ khi được khen một cách không đúng. Mình cần thiết giao tiếp với đám đông bởi chỉ có những ý kiến trái chiều mới có thể giúp mình trở nên tiến bộ, giúp mình mở rộng thêm tầm nhìn hoặc có thêm cái nhìn đa chiều. Nó giúp cho mình giống như một dòng sông được chảy.

Quay trở lại vấn đề vậy tại sao mình lại phải viết để chết chìm trong cơn bế tắc này. Có rất nhiều những lý do trả lời cho câu hỏi, vì sao tôi viết. Nhưng có một lý do duy nhất khiến mình tiếp tục muốn đi, đó là, vì mình chưa bao giờ thực sự cố gắng đắm chìm trong nó một cách nghiêm túc, tập trung và tâm huyết. Nên mình cần phải thực hiện điều đó. Còn kết quả ra sao, thì cũng chỉ là một cơn giác ngộ. Mỗi người đều có những câu hỏi lớn trong cuộc đời mình, không phải là vấn đề này, thì sẽ là vấn đề khác. Đi hết vấn đề này, thì luôn có vấn đề khác.

Con người phải trải qua bao nhiêu giác ngộ để đi hết một cuộc đời?

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s