Sự đổi thay mới chính là VĨNH CỬU

Xem phim “Vĩnh cửu” của Trần Anh Hùng từ mấy hôm rồi định không viết gì. Mọi ý kiến khen chê mọi người đã nói cả rồi. Dù cố gắng để hiểu những tâm huyết của anh Hùng, nhưng phải công nhận là phim dài, không có cao trào, nhân vật không có tính cách, chán và buồn ngủ.

Nhưng có 2 chi tiết mà mình cho rằng nó đắt giá nhất trong bộ phim, cho dù đây có thể không phải là ý đồ của đạo diễn, nhưng nếu nắm bắt được 2 khoảnh khắc ngắn ngủi đó, bộ phim đọng lại trong người xem một góc nhìn khác, một thông điệp khác, khác với những gì mọi người đã viết về nhân sinh, cảm xúc, cuộc đời, vĩnh cứu…

Cảnh đầu tiên đó là cảnh hai người ngồi trên bãi cát, người đàn ông bước xuống nước để bơi. Ngay khi anh ta xuống nước cảnh quay chuyển ngay sang một vách đá cao dựng đứng. Anh ta cứ bơi mãi ra xa và người phụ nữ nhìn theo. Theo ánh mắt nhìn đó chúng ta thấy bóng người đàn ông đang bơi về phía cửa ngõ của vịnh ra biển, vì hai bên là vách đá. Cặp đôi này, trong nhiều lần nói chuyện, họ không bao giờ ngồi đối diện nhìn vào mắt nhau mà ngồi ngang hàng trên ghế mắt hướng về phía trước. Không hiểu vì sao người đàn ông tự tử. Nhưng cái chết của anh ta là cái chết chủ động, không giống như gần chục cái chết khác trong phim là hy sinh ngoài mặt trận, bệnh tật, sinh nở….Anh ta lựa chọn cái chết bằng cách bơi từ trong vịnh ra phía đại dương. Anh ta là người duy nhất trong toàn bộ các nhân vật trong phim muốn đi ra khỏi cái không gian quá đẹp, quá thơ, quá nhiều nụ hôn, quá nhiều nụ cười kiêu hãnh và kiều diễm, quá nhiều những thứ lặp đi lặp lại…Cho dù đó có thể là cái chết, nhưng anh ta lựa chọn sự thay đổi.

Cảnh thứ 2, là đoạn cuối của bộ phim. Lúc mà cả gần 2 chục đứa trẻ ngồi vào cái bàn ăn, máy quay lia cận cảnh một khuôn mặt một cô cháu gái với vẻ mặt rất lạ so với tất cả những đứa trẻ còn lại. Ngay sau đó cảnh chuyển sang hình ảnh cô gái đó chạy hớn hở trên cầu sông Seine và ôm chầm lấy người yêu. Đây là cảnh thứ hai quay bên ngoài các ngôi nhà, căn phòng, khu vườn xuyên suốt bộ phim (sau cảnh ở bờ biển ngoài vịnh bên trên). Paris hiện lên trong cảnh này xấu òm, tháp Eiffel hiện lên được cái chỏm nhỏ. Và nền trời khi đôi bạn trẻ ôm nhau thì xám xịt, sắp mưa. Đây là cảnh chẳng có tí chau chuốt nào, một cảnh mà bối cảnh xấu nhất trong phim. Nhưng cái cô bé này, khuôn mặt, nụ cười đầy sức sống. Nó không phải là cái vẻ bình thản đến mức cực kỳ bình thản ngay sau mọi cái chết của các bà cô. Nụ cười của cô cũng không cao xa kiêu kỳ như các bà cô. Tất cả các bà cô đều có kiểu cười giống nhau từ đầu đến cuối phim. Ở cô bé này ta thấy hết hẳn cái vẻ đẹp mà đã bị lạm dụng quá nhiều nên thành ra hơi chán đó, ở cô bé này ta thấy một thời kỳ mới như đã được bắt đầu. Nụ cười tràn đầy sức sống.

Và nếu như sự nhàm chán là một dụng ý, thì đổi thay, thoát ra khỏi cái nhịp điệu nhàm chán đó, mới chính là vĩnh cửu.

Cho dù biết chắc có thể là chết nhưng có những người vẫn muốn chủ động tìm cách thay đổi, khác đi với những cái cũ và với cả chính mình.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s