Đến với tha nhân

Hiện thực đang thốc vào lòng tôi như một cơn lũ. Chưa kịp viết xong những điều mình đang suy nghĩ (một cách đầy chậm chạm và lan man), thì cá hồ Tây đã chết trắng, một nữ blogger bị bắt vì đòi khởi tố Formasa, xả đập thủy điện gây lũ lụt ở Quảng Bình…

Mọi chữ nghĩa ngôn từ đối với tôi, hiện tại, đều cảm thấy bất lực. Suốt hai ngày tôi lẳng lặng theo dõi mọi diễn biến trên mạng, cả những thông tin về việc xả lũ từ những năm về trước.

Một cơn trống rỗng và vô nghĩa dâng lên trong lòng từ hôm nọ đến giờ. Tôi ngắt mạng và cầm con dao xẻ từng miếng carton để làm giá đồ chơi cho con, nhưng mỗi một nhát dao là một câu hỏi: What is the fuck can I write now? What is the fuck can I do now?

Tôi hay nói chuyện với một chị bạn, người hay than thở rằng hồi này chán vì lên facebook nhiều người đua nhau khoe giầu có, hạnh phúc, mãn nguyện, trong khi đất nước thì bất công, tiêu điều mà ai cũng như đang sống trên thiên đường. Chị nói họ là những người không có ý thức cá nhân đối với xã hội.

Cầm quyển Tazaki Tsukuru không mầu và những năm tháng hành hương của Murakami mà đọc mãi không còn vào được nữa. Đây là cuốn mới nhất của Murakami xuất bản năm 2013 và cũng là cuốn sách thứ 8 tôi đọc trên tổng số 13 quyển của ông. Tôi đọc không vào bởi vì đến quyển thứ 13 rồi mà Murakami không thoát ra được khỏi đề tài thanh niên, tuổi 20, trầm cảm, tự tử, nội tâm, làm tình, cái tôi cá nhân…Đây không phải là cuốn sách đầu tiên các nhân vật của Murakami lẩn tránh hiện thực. Murakami luôn nhắc đến các sự kiện lịch sử, các phong trào đấu tranh trong truyện của mình, bằng một đôi dòng ngắn ngủi, sau đó cho nhân vật của mình bảo tôi chán những trò đó và lánh đi chỗ khác hoặc lại tiếp tục chui vào thế giới nội tâm hoặc mộng tinh gì đó của mình. Cho nên cho đến bây giờ tôi hơi ngạc nhiên khi cứ đến mùa Nobel người ta lại cho Murakami và danh sách kỳ vọng.

Tôi không thể đọc nổi Murakami và trở nên phát cáu với tác phẩm của ông. (Tác phẩm thứ 13 mà ko chịu đổi đề tài). Bởi giai đoạn đi sâu vào đời sống nội tâm, băn khoăn tìm hiểu về bản ngã, mình là ai, mình thuộc về đâu giữa cuộc đời này, tôi cảm thấy đã đủ. Tôi tâm đắc với một cụm từ của dịch giả Trịnh Lữ mới viết trong một status gần nhất trên facebook: “trong mê cung của cõi người”. Tôi nghĩ mình cũng đã đi đến tận cùng cái mê cung của lòng mình. Cần thiết cho mỗi chúng ta khi hiểu bản thân mình, để nhìn cuộc đời một cách bao dung, thấu hiểu và an nhiên. Để biết “tĩnh trí lắng nghe hơi thở của trời đất, để mình nối liền lại với mạch sống của bản thể lớn, sẽ nhớ ra những lẽ phải trái, thật giả, thiện ác… và sẽ biết mình phải nương theo ngả nào trong mê cung của cõi người” (Đoạn trong ngoặc kép là trích lời của Trịnh Lữ)

Tôi có cảm giác những gì diễn ra bên ngoài cuộc đời vận động nhanh đến chóng mặt. Nếu nói ở ngoài đời đã trải qua hàng vạn biệt li, hàng triệu sinh tử, hàng trăm biến cố thì có nhiều người, ngày này qua tháng khác cứ bị đóng đinh mãi vào chính cái bóng của mình. Vẫn cần có nhu cầu phải thỏa mãn cái tôi cá nhân của mình. Vẫn cần được người đời ve vuốt tâng bốc ngợi khen. Vẫn cần phải có nhu cầu cảm thấy mình trên tài thiên hạ về mọi mặt. Mà khi chưa vượt qua được cái tôi của bản thân mình, bản ngã của mình thì không thể đến được với cái mênh mông và sâu thẳm và đa chiều của nhân loại.

Tôi nghĩ rằng con người ta khi sống, dù là cuộc đời này nhiều lúc hư vô và phù du, thì mỗi chúng đều có một đức tin, một lý tưởng nào đó để theo đuổi. Đức tin nào cũng được và lý tưởng nào cũng được, và sống ở nơi nào trên thế giới này cũng được, nhưng miễn là điều đó giúp chúng ta vượt qua được cái tôi cá nhân của mình để đến được với cộng đồng, nhân loại. Đức tin hay lý tưởng không phải là cái dây trói chúng ta lại, là cái nhà tù vô hình xiết chặt chúng ta, là cái cớ để chúng ta gây ra tội ác. Là con người khi sống, đến một lúc nào đó, nên hiểu được rằng mình chỉ thực sự giầu có khi mình cho đi, mình chỉ thực sự hạnh phúc khi mình có khả năng trao đi tình yêu thương vô điều kiện, mình chỉ thực sự tài năng khi tài năng đó có thể tạo ra giá trị phụng sự cho xã hội. Còn lại thì vẫn nên tự hổ thẹn với bản thân mình, có một chút yên ấm hay bình an hơn người khác cũng không có gì là tự hào.

Những nhân vật trong truyện của mình, luôn muốn bẻ cong và đập tan mọi quan niệm, lý tưởng, đức tin nào còn đang kìm hãm sự phát triển của từng cá nhân. Và mọi cá nhân đều phải đi được hết “mê cung của lòng mình”, vượt qua bản ngã của mình, để đến được với nhân gian. Mọi cá nhân đều vươn tới một đời sống tự do trong chính nội tâm của mình và đấu tranh trước những thể chế chính trị, đức tin tôn giáo để được sống trong bầu không khí tự do của nhân loại.

Mình bày tỏ lòng biết ơn và ngưỡng mộ đối với tất cả những ai đang có những đóng góp tích cực cho xã hội, đấu tranh vì xã hội, bằng cách này hay cách khác. Và trong những ngày này khi nhìn những người như vậy, mình thấy tin tưởng nhiều hơn vào tương lai của đất nước.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s