SUY NGHĨ VỀ CUỘC ĐỜI

Những thế giới nằm trong những thế giới

“Khi nói về viết điều đầu tiên hiện lên trong đầu tôi không phải là một cuốn tiểu thuyết, một bài thơ hay một truyền thống văn chương, mà là một con người nhốt mình trong phòng, ngồi trên bàn, một mình, hướng vào cõi bên trong; giữa những bóng của thế giới, anh ta xây dựng một thế giới mới bằng ngôn từ.

Để trở thành nhà văn, kiên trì và lao động cật lực là chưa đủ; trước hết chúng ta phải cảm thấy bị ép buộc phải thoát khỏi đám đông, phường hội, những thứ vặt vãnh của đời sống thường nhật, nhốt mình vào một căn phòng. Chúng ta mong mỏi có được kiên nhẫn và hy vọng để có thể tạo ra một thế giới sâu sắc trong những trang viết của mình.”

(Trích “cái va li của cha tôi” của Orhan Pamuk)

Có những buổi sáng thức dậy sớm, thấy lòng rất yên tĩnh, bình yên, đọc sách hoặc viết lách. Nhiều khi thấy rằng chính những công việc đó đã giúp mình tồn tại một cách khá ổn, khá vững vàng qua nhiều năm tháng trôi chảy và biến động không ngừng. Nó giống như một sợi dây neo chặt lại tất cả những điều dễ dàng đổi thay, đến và đi với cuộc sống của chúng ta. Nó giúp cho tâm hồn ta không bị tròng chành và những nhận thức, trải nghiệm ngày càng được đào sâu, đúc kết, đón nhận cuộc sống một cách hồn nhiên hơn cũng như buông bỏ những tham sân si dễ dàng hơn.

Trong cuộc sống con người ta cần học hỏi cách hòa đồng với đám đông nhưng cũng phải học cách tách mình ra khỏi đám đông. Điều mà tôi cảm giác yêu thích nhất là mình có một tâm thế tự do để không phụ thuộc vào bất cứ một đám đông nào, sẵn sàng từ bỏ và dễ dàng dịch chuyển khỏi những rắc rối không cần thiết…vì bất cứ lúc nào cũng có những nơi chốn bình yên che trở tâm hồn mình, như gia đình, bạn thân, việc đọc sách và viết lách. Tôi ít tư duy và quy chiếu một vấn đề theo những góc nhìn của đám đông và nếu không hòa mình được vào câu chuyện của đám đông tôi hầu như không thấy bị phiền lòng.

Con người cần sự tương tác kể cả tích cực và tiêu cực để trong những hoàn cảnh nhất định, bản thân mình sẽ bộc lộ những tính cách tiềm ẩn bên trong của mình. Nhưng tương tác với thế giới xung quanh, để mình quan sát, học hỏi, tiến bộ và học cách lùi lại một bước để rút lui về thế giới nội tâm của riêng mình. Như ta cần thế giới có thực diễn ra quanh ta để có những hộp đất sét mầu, và nặn thành một thế giới mới thông qua lăng kính của trải nghiệm, tư tưởng, niềm tin và ước vọng của ta. Những người sống nội tâm có thiên hướng sáng tạo, có góc nhìn khác biệt trong công việc. Họ có đời sống tình cảm rất chân thành, giản dị, bao dung, ấm áp, gắn bó và bền lâu.

Tôi chợt nhớ đến một bộ phim hoạt hình thiếu nhi “Horton Hears A Who” về một chú voi và người bạn tí hon của chú sống trong thế giới là một hạt bụi. Thật diệu kỳ trong một hạt bụi nhỏ xíu xìu xiu lại tồn tại cả một tiểu hành tinh thu nhỏ với những người bạn đáng yêu, đang cần được trợ giúp. Cả khu rừng chỉ có voi là con vật duy nhất có thể cảm nhận, nghe thấy, và trò chuyện được với họ. Tất cả các con vật khác đều chế nhạo, không chơi với voi và tìm cách phá hoại tiểu hành tinh đó. Nhưng chú voi vẫn tin tưởng vào sự cảm nhận của mình về sự tồn tại của một thế giới nằm trong hạt bụi và quyết tâm bảo vệ những người bạn của mình tới cùng vì “con người là con người, dù họ nhỏ bé tới đâu”

Chúng ta có thể dễ dàng thấy ai cũng giống ai và hài lòng với việc người này người kia phải giống suy nghĩ của mình. Nhưng chúng ta không biết rằng giữa đám đông một ai đó có thể nói một câu chuyện cùng ta không có nghĩa là khi lui về thế giới riêng của mình, họ không có một thế giới khác hoàn toàn khác biệt. Và tôi tin rằng ai cũng có một thế giới đó dù là người sống nội tâm hay không nội tâm, người ta gọi đó là khoảng lặng của cuộc sống. Những khoảng lặng đó khá thú vị riêng cho từng người. Chỉ mong muốn một điều rằng chúng ta vì không thể biết được những khoảng lặng của người khác thú vị đến thế nào, nên nhìn những gì họ biểu hiện ra bên ngoài mà hàng ngày ta nhìn thấy, ta đừng nên đánh giá bất cứ điều gì về một ai đó.

Chúng ta có rất nhiều không gian sống khác nhau và đôi khi có những không gian sống không nhìn được bằng mắt. Và nếu đọc nhiều những cuốn sách thì mới có thể biết rằng thế giới hay cuộc sống này không đơn giản như chúng ta hàng ngày vẫn sống, làm việc, ăn chơi…mà còn nhiều tầng lớp hơn thế nữa.

(viết 14.9.2014 – Bổ sung và chỉnh sửa ngày 30.6.2015)

Ảnh Minh Hằng tự chụp tại Paris

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s