Bị ném đá trên chuyến tầu về Lyon

1. Chỉ còn 15 phút nữa thì về đến ga cuối thì đoàn tầu chợt dừng lại ở một sân ga nhỏ, có tiếng loa thông báo hiện đang có một nhóm người ném đá lên các đoàn đầu ở chặng tiếp theo và cảnh sát đang đến bắt họ. Vì vậy chúng tôi phải ngồi chờ một chút thì tầu mới chạy tiếp được. Nhiều người trên tầu ồ lên rồi lại tiếp tục nói chuyện rì rào. Có tiếng trẻ con khóc làm chúng tôi thấy nhớ Philéas.

Ký ức của chúng ta thường làm bằng những “chất liệu” đặc biệt, khiến cho, nhiều khi chỉ là âm thanh, mầu sắc, hương vị, cảm nhận, hay một sự kiện nào đó ở hiện tại diễn ra, tâm trí ta bỗng dưng bị xốc ngược. Và ký ức được xổ ra phơi bày trước mặt ta, nhiều khi là những thước phim quay chậm thật đẹp đẽ, nhiều khi là những thứ lộn xộn nhưng nằm trong một sâu chuỗi, như một cái ruột mèo. Nhiều khi, nó còn được thêm mắm thêm muối của trí tưởng tượng, hoặc được ru ngủ bởi con tim, hoặc được tâm trí tỉnh táo chỉ có được ở đầu óc của những người đã đạt đến sự chín muồi nào đó về sự thiền, phân tích, sắp xếp và chiêm nghiệm lại. Thiền, là một sự tĩnh lặng, để con người ngồi đối diện với chính nội tâm bản thân mình, tự giải tỏa bớt những cái thâm, sân, si, hoặc tự tìm lại cội nguồn của bản chất con người mình, thông qua những trải nghiệm thực tế của đời sống. (Như chị Đoàn Minh Phượng viết “có vốn sống chúng ta dễ đi đến gần sự thật của riêng mình hơn.”)

Nói chuyện được với bản thân mình đã tốt, nhưng nói chuyện được với người thân của mình về bản thân mình còn tốt hơn. Sống trong một không gian nhỏ của cuộc sống mà ở đó, ít nhất, bạn không cần phải che giấu một sự thật nào về bản thân mình. Nhiều khi, vẻ đẹp của con người, sự vật, hiện tượng (ngoài việc đẹp vì nó có một bề dầy lịch sử) thì nó còn là sự chân thật. Đâu là nhà của tôi? Nhà của tôi là không gian mà ở đó, tôi có thể trò chuyện về nội tâm thật sự của mình, về những ký ức bị xốc ngược như cái ruột mèo của mình, do hiện tại hiện tại lùa vào một sợi dây, lôi tuồn tuột ra hết, với một người không phải là tôi, mà vẫn thấy mình được an toàn. Nhờ đó, mình thấy mình hạnh phúc hơn. Người đó, là chồng tôi, người biết sự thật về bản thân tôi, và yêu nó chân thực như nó vốn có; và một vài người bạn thân, người biết một phần những sự thật đó. Nhưng nhiều khi, chính tôi cũng phải ngạc nhiên về nhiều sự thật của bản thân mình, có nhiều cái, tôi không biết rằng, chính mình lại như vậy. Phải nhờ trải nghiệm, vốn sống, tôi mới nhìn ra tôi, của quá khứ, của hiện tại, và của tương lai.

2. Thật may, tôi lại tìm lại được chính mình, trở về được đúng quỹ đạo của mình, có nghĩa là, tinh thần mình đang thật sự khỏe khoắn tới mức, bây giờ, dù ai đó động chạm đến sự nhạy cảm của mình, thì mình đủ để đấu bằng trí, chứ không đấu bằng cảm xúc nữa. Thường những người sống bằng cảm xúc, là những người không mấy khi phải đề phòng, vì họ không toan tính nhiều. Họ có một tinh thần yếu, nên họ chỉ cần một điều rất đơn giản, hãy để cho tôi được yên. Họ thường tránh xa mọi suy nghĩ, hành động, cảm xúc dẫn đến muộn phiền, hoặc thứ cảm xúc nào đó có thể hủy hoại con người, Trên đời này, tất cả mọi thứ đều có thể dẫn đến muộn phiền dù là tốt hay xấu. Với những người mạnh về trí, họ có thể đủ tỉnh táo để tính toán cho mọi hành động của mình chuẩn xác, đưa ra những hành động trong tầm kiểm soát hoặc nằm trong ý đồ của họ. Tốt nhất là khi duyên đã hết, thì đừng tạo nghiệp. Mà tốt nhất là khi nghiệp nó đến, thì ráng chịu đựng nó sẽ qua.

3. Thật ra, đời con người nó giống như cái vòng xoáy chôn ốc, kiểu gì rồi cũng bị kéo vào những chuyện không đâu của cuộc đời, cứ đủ một vòng lại lặp lại. Chỉ là biểu hiện khác nhau về mức độ. Còn lại thường trong 1 câu chuyện, nhiều năm trước ta đóng vai này, thì nhiều năm ta là một nhân vật khác trong chính câu chuyện đó, để ta có dịp được nhìn cuộc đời đủ mọi góc cạnh hơn. Không biết những người khác thế nào, nhưng hình như trong mỗi con người, và đặc biệt ở tôi, có một khả năng kỳ diệu, đó là khả năng hồi sinh của sự sống rất mãnh liệt. Nhiều khi, tôi không tài nào nhớ nổi tôi đã phải mỏi mệt như thế nào với cuộc sống mưu sinh hồi mình mới ra trường để có một chỗ đứng trong xã hội, tôi không tài nào viết nổi lịch sử hình thành của Lollybooks cái thời mình còn bụng chửa vượt mặt để gây dựng nên sự nghiệp cho riêng mình. Nhiều khi, tôi không nhớ rõ tôi đã đau khổ cụ thể như thế nào về những câu chuyện tình yêu đã qua, thậm chí nghĩ lại còn thấy đôi phần nhạt nhẽo. Tôi có nhớ nhiều khi mình bị rơi vào vực thẳm của chính cái hố tâm hồn mình, nhiều khi mình bị xốc ngược lên không ngừng chứ còn không được nằm im dưới vực thẳm mà chìm xuống. Thế mà, giờ đang ngồi viết những dòng này, kỳ thực, tôi không nhớ nổi cảm giác cụ thể ra sao. Kỳ thực là rất nhạt. Tôi có một đời sống tha thiết nồng nàn với mọi thời điểm tôi đang sống, nhưng khi đi qua rồi, tôi quên rất nhanh, một cách tự nhiên, nó không có chỗ trong đời sống mới của tôi, kể cả tình yêu hay lòng thù hận.

Thứ duy nhất còn lại, đó là mình vẽ thêm cho mình một mầu sắc về bản thân mình, trong bức tranh giải mã sự thật về mình. Đó là động lực để mình càng yêu mình hơn, càng bao dung với mình hơn, càng trân trọng những thứ còn lại bên mình nhiều hơn, sau những cú sốc làm ta rơi vãi đi nhiều thứ trong cuộc đời. Nếu như không yêu mình, không bao dung với mình, ta khó lòng yêu người khác và bao dung cho người khác. Tâm hồn mình không sạch sẽ, mình khó nghĩ về cuộc đời sạch sẽ. Vì thế, hãy khơi gợi trong tôi những suy nghĩ tích cực và cảm xúc tích cực về cuộc đời, để tôi thấy mình được thăng hoa về niềm đam mê và tình yêu cuộc sống.

4. Nhiều khi chồng tôi hay nhổ tóc bạc cho tôi. Một phần vì tôi máu xấu, một phần vì tôi hay suy nghĩ nhiều, lắm lúc, tưởng mình già lắm rồi. Vì thường tuổi già người ta hay sống thu mình lại, không có nhu cầu thể hiện bản thân, không có nhu cầu quan hệ với nhiều người, lúc nào cũng chỉ thu vén cho cái nội tâm của mình được nhẹ nhàng, những người thân của mình được mình chăm sóc, biết ơn (hoặc trả ơn) cho những người bạn, người tốt đã và đang ban cho mình nhiều sự ấm áp trong cuộc đời. Thế nhưng, cứ thi thoảng, những khó khăn hay ấp đến với tôi, như là hồi xưa còn độc thân thì hay là chuyện tỉnh cảm, giờ là chuyện kinh doanh, chuyện nhà cửa, hoặc nhiều áp lực nặng nề về tâm lý, Thường tôi hay vượt qua được nó bằng cách này hay cách khác rất nhanh, bằng ý chí, nghị lực, hoặc bằng cách làm cho cuộc sống mới của mình có thật nhiều mới mẻ. Để những thứ mới mẻ của cuộc sống như một làn sóng ào đến, như một cơn lũ, xô hết những cái cũ, cuốn phăng ra biển khơi, và dòng sông lại hiền hòa chảy, tấp nập một đời sống tươi mới trên sông, nhưng đôi bờ phù sa vẫn âm thầm bù đắp. Sau những biến cố của cuộc sống, tôi thấy tâm hồn mình hào hứng như một đứa trẻ, háo hức chơi một cuộc chơi mới, tâm hồn vẫn đầy năng lượng sống mà bản chất vẫn luôn là người nồng nàn với cuộc dời và luôn cháy bỏng với đam mê. Về một bản chất khác, tất cả mọi thứ trong cuộc sống có thể tồn tại được hay không, thì một thứ nghe có vẻ rất trừu tượng sau đây cần phải tồn tại, và không bao giờ được thiếu, đó là niềm tin. Có thể bạn không tin, nhưng nếu tâm hồn bạn nhiều khi không quay về giống một đứa trẻ, bạn sẽ không thể nào hồi sinh được.

5. Cuối cùng thì cảnh sát cũng bắt được bọn ném đá lên tầu, và chúng tôi về tới ga muộn một chút nhưng nhờ đó, mạch suy nghĩ của tôi không bị ngắt quãng. Đứa trẻ trên tầu cũng đã ngủ yên trong vòng tay mẹ. Nụ cười hay tiếng khóc của một đứa trẻ thường nhắc tôi nhiều về đời sống thực tại và tương lai của mình. Tôi thích sống ở đây, vì Lyon cho tôi một đời sống mới, giúp tâm hồn tôi được làm mới, hoàn toàn hồi sinh sau nhiều mỏi mệt, cho tôi những trải nghiệm mới về đời sống. Nhưng quan trọng hơn, nếu ngày nào cũng đi lại trên tầu, tôi có nhiều thời gian để suy nghĩ hơn về cuộc sống. Khi về nhà chỉ phải gõ lên blog, như thời sinh viên, tôi thường hay có thời gian làm thơ trên xe bus, và xuống xe là gõ cho ngay lên mạng. Đặc biệt, nếu không phải đi xe máy đi làm hàng ngày, tôi không bị gió lùa vào óc, làm cả mùa đông tuần có 7 ngày thì 4 ngày bị cảm vật ra. Lại một điều quan trọng hơn nữa, nó rất rất quan trọng, trích lời 1 thầy phong thủy của Singapore đã giảng trong 1 khóa học tình cờ được học “Sống ở một nơi mà người ta có thể di chuyển dễ dàng thì kể cả tâm hồn cũng luôn được thông suốt và kinh tế luôn phát triển”. Tôi muốn tâm hồn mình lúc nào cũng thoáng đãng, rộng mở, như bầu trời xanh hay bãi cỏ ngoài kia. (Chuyện bị ném đá lên tầu, chắc là hy hữu, mà có thì đã có cảnh sát lo rồi, mình còn bận ngồi suy nghĩ chuyện chuyên môn.)

24/12/2011

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s