Bây giờ chúng ta đi đâu?

Chiều cuối tuần nắng gắt, sau khi rời bến tram chúng tôi đứng trước một công viên rất rộng, bằng cách nhìn vào bản đồ ngoài cổng. Sau khi loay hoay không biết làm cách nào để tìm những người bạn, cuối cùng vợ chồng tôi nhìn thấy một cái cây to và một khối hình trụ bằng xi măng cạnh đó, nơi bọn trẻ con trèo lên trèo xuống để chơi và lần nào về cũng bị thủng hết cả mông quần. Đây là nơi chúng tôi đã từng hẹn nhau 2 năm trước, khi đó mọi người cùng đạp xe đạp xuyên qua khu rừng từ cổng khác và tụ tập dưới gốc cây này, chơi cầu lông và ăn uống. Đây là những người bạn làm ở cơ quan cũ của chồng, một tổ chức của WHO nên toàn những người đến từ Đức, Ý, Anh, Nhật Bản, Hàn Quốc, Philippin…Hai năm trước chỉ có gia đình tôi và gia đình một người bạn nữa có con nhỏ. Năm nay gia đình đó có thêm thành viên. Một cặp vợ chồng khác mang theo một đứa trẻ. Một bạn khác có bầu. Và câu chuyện của họ năm nay chủ yếu xoay quanh vấn đề cho con đi học ở trường nào, xin vào mẫu giáo ở Pháp như thế nào…Thật kỳ diệu. Cái cây vẫn thế, công viên vẫn thế, còn con người thì bắt đầu gắn bó với câu chuyện về những đứa trẻ sắp được sinh ra, lớn lên như thế nào…

Nhận ra bạn cũ, con trai tôi và Ario (tên cậu bé) bắt đầu tách ra khỏi đám người lớn, chúng mải mê chạy nhảy rất xa để đuổi theo những con bướm. Tất nhiên, vì chúng là trẻ con, nên chúng mới tin rằng chúng sẽ bắt được những con bướm ấy. Vì người lớn, hiển nhiên đủ lý trí và trải nghiệm để hiểu rằng, chẳng việc gì phải nhọc công vì cái việc rất vô ích ấy, nhưng với bọn trẻ, trời ơi, chạy theo những cánh bướm trên đồng cỏ thật là tuyệt vời làm sao. Chúng đã chạy đi rất xa, rất xa khỏi khu người lớn đang ngồi, về phía những bụi cây và chỉ một xíu nữa chúng sẽ khuất dạng. Tôi liền chạy tới và nói, nếu các con thích đi vào trong rừng thì mẹ sẽ đi cùng. Ario nói, vậy để cháu xin phép bố cháu đã.

Sau đó chúng tôi đi vào trong bụi cây xuyên qua một con đường khá hẹp, bởi hai bên là những tán cây trồng sát nhau. Cứ đến một ngã ba Ario lại hỏi tôi, chúng ta đi hướng nào? Tôi chợt cảm thấy chuyến phiêu lưu với bọn trẻ thú vị, vì nghĩ đến truyện Cuộc phiêu lưu của Alice ở xứ xở thần tiên.

Alice hỏi con mèo: Tớ đi đường nào bây giờ?

Con mèo trả lời: Điều đó tùy thuộc vào việc cậu muốn đến đâu chứ?

Alice đáp lại: Tớ thật sự chẳng quan tâm lắm về cái nơi mà mình muốn đến.

Con mèo: Thế thì cậu cũng không cần quan tâm là nên đi đường nào! Một khi mà cậu đã không quan tâm đến cái nơi mà mình tới thì đi đường nào mà chẳng được!”

Vậy nên mỗi khi Ario hỏi, chúng ta đi hướng nào, tôi lại nói, tùy cháu muốn. Chúng tôi đi lắt léo vào trong khu rừng nhỏ, có thật nhiều cây rất đẹp. Vừa đi vừa thấy những cái hố, chúng nói, đấy là hang khủng long. Hoặc chúng bịa ra những câu chuyện rất linh tinh thuộc về trí tưởng tượng của chúng. Cuối cùng, bọn trẻ phát hiện ra một cái cây có những quả nhỏ ở tầm chúng có thể với được. Lẽ ra không nên vặt quả mang về, nhưng tôi nghĩ, đã khám phá nên có chiến lợi phẩm, nên tôi hái quả cho Ario và Philéas. Tình cờ thế nào, đưa cho Ario một quả xong thì có một chùm hai quả dính nhau nên tôi đưa cho Philéas. Chúng ra vẻ rất sung sướng, như kiểu nhặt được kho vàng vậy. Tôi chợt nghĩ, làm trẻ con thích nhỉ, dễ nhỉ, và tất nhiên, khi nào chúng biết buồn, chúng sẽ hết là trẻ con.

Nhưng có vẻ Ario chưa hài lòng, nó nói Philéas cho anh xem quả của em, rồi nó tách chùm 2 quả của Philéas ra làm hai. Philéas thấy vậy ném hai quả xuống đất, không, em thích nó phải là một chùm. Đưa trẻ con đi chơi nhiều nên tôi biết rằng, chỉ cần đứa này hơn đứa kia một chút là thể nào cũng có chuyện, mặc dù chúng chẳng thực sự thích những đồ vật đó lắm. Tôi bèn quay trở lại cái cây để kiếm cho bọn trẻ số quả bằng nhau và đứa nào cũng có thể có 1 chùm 2 quả. Nhưng vấn đề lại bắt đầu nảy sinh khi chùm của Ario ngoài 2 quả ra có thêm 1 cành lá (trong khi Ario không quan tâm đến lá lắm, nó chỉ quan tâm đến số lượng quả thôi và nó vặt rời hết các quả ra, ôm thành một đống trong người). Còn Philéas thì khăng khăng chỉ cần 1 chùm có hai quả thêm một cành lá dính bên trên, còn số lượng quả bao nhiêu không quan tâm, mặc dù Ario chia cho nó cũng không thèm. Nhận ra rằng nếu để chiều bọn trẻ con thì mình có khả năng sẽ phải vặt hết cái cây, mà như thế thì hại môi trường quá, nên mình quyết định là không, mọi chuyện chấm dứt, chúng ta phải biết hài lòng với những cái đã có.

Ario lớn tuổi hơn nên cũng có vẻ hiểu chuyện hơn, trong khi Philéas mặt xị ra, kiên quyết muốn thứ nó có bằng được, thì Ario kêu lên, nhìn kìa, có rất nhiều vỏ con ốc sên. Philéas nghe thấy ốc sên thì sáng mắt ra, vì đó là thứ nó cực thích, vội vàng sà xuống cát để nhặt. Có rất nhiều vỏ ốc sên trắng muốt chắc được mưa đã rửa sạch, nên Philéas quên ngay nỗi buồn một chùm có hai quả có kèm theo chiếc lá, nó thu nhặt chiến lợi phẩm của mình, mà không cần tranh giành hay ghen tị vì Ario không thích ốc sên, Ario đã có rất nhiều quả rồi.

Đấy, thật ra, nỗi buồn bắt đầu đến kể từ khi chúng ta không biết hài lòng với những gì mình đã có, hoặc, chúng ta thấy rằng mình có được ít hơn những người khác. Tuy nhiên bọn trẻ chúng có thể quên ngay dễ dàng những nỗi buồn, gạt ngay những giọt nước mắt trong vòng vài giây để sà vào những điều mới mẻ. Chúng ta khác bọn trẻ vì chúng ta nhớ mọi thứ quá lâu, buồn mọi thứ quá lâu, ghét mọi người quá lâu.

Khi nào nỗi buồn ở lại quá lâu trong một đứa trẻ, thì chúng ta đón chào chúng đến với thế giới của những người lớn, thật nhàm chán, chẳng có tí mộng mơ nào, đến việc chạy theo đuổi một con bướm, chúng ta cũng chẳng muốn làm, huống chi là đi vào rừng nhặt quả và ốc sên.

30.6.2015

Đoàn Minh Hằng

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s