Những âm thanh ở Gare Lyon Part-Dieu

Mỗi khi đi đâu đó rời xa thành phố, Gare Lyon Part-Dieu là cửa ngõ đưa chúng tôi bằng những chuyến tầu. Thường chồng tôi sẽ ghé vào sạp báo hoặc chúng tôi sẽ ngồi nhâm nhi cafe trong lúc đợi tầu. Mỗi khi đến thư viện Part-Dieu hoặc trung tâm thương mại Part-Dieu chúng tôi cũng thường bắt tram và đi bộ xuyên qua ga. Đi qua đi lại nhiều lần thực ra cũng không có gì đặc biệt. Nhưng sự đặc biệt hoặc dấu ấn vẫn thường đến bất ngờ với chúng ta thông qua những chi tiết nhỏ, và nó đọng lại mãi trong ký ức, khiến ta có cảm tình, quý mến và trở nên thân thuộc, có xúc cảm.

 

Một ngày sau vụ khủng bố Charlie Hebdo, an ninh công cộng được xiết chặt hơn ở khắp mọi nơi, tôi cùng chồng đi xuyên qua Gare để đến thư viện. Trong tâm trạng có chút trầm lắng bởi ảnh hưởng của sự kiện tang thương của nước Pháp, tôi nhỏ bé nép vào bên chồng, bàn tay nhỏ nằm trong bàn tay lớn của anh, vừa đi vừa lặng lẽ quan sát xung quanh. Giữa những hối hả của dòng người kéo va li qua lại, đôi ba người lính gác bồng súng lững thững nhìn quanh, mấy con bồ câu vẫn vô tư sà xuống sàn ăn những mẩu bánh mỳ vụn. Trong tiếng ồn ào của người qua lại, tiếng loa thống báo, nổi lên những bản nhạc piano du dương và yên bình của người lữ hành đợi tầu trong sân ga. Vào thời gian trước đó ít lâu tôi được biết đến một cuộc thi Piano sân ga được tổ chức bởi ngành đường sắt. Tiếng piano trong không gian khi đó gợi lên một thứ xúc cảm đặc biệt, neo vào hồn tôi như một vết dấu không phai mờ. Rằng cái ác hay sự khủng bố chẳng bao giờ làm cho con người ta phải run sợ. Cuộc sống vẫn tiếp diễn với những nhịp điệu vốn có của nó. Những chuyến tầu vẫn rời đi. Những người lữ hành vẫn chuyển động. Những bản nhạc vẫn vang lên trên khắp những nẻo đường dừng chân…

Hai tuần trước, sau khi rời thư viện, tôi ghé qua quán Starbucks trong ga. Một quán khá nhỏ nhưng nhạc hay và có một cái bàn hình tròn ốp quanh một cái cột. Mọi người ngồi đó sẽ không nhìn thấy nhau, không nhìn thấy bên ngoài, mà thực sự đắm chìm trong không gian của riêng mình, với những cái đèn chụp rất sáng thả từ trên trần nhà xuống chỗ ngồi. Tôi ngồi ở chiếc ghế salon đỏ nơi góc quán, góc nhìn hướng ra cái bàn tròn ốp quanh cái cột gỗ đó, và đằng sau nó là mặt kính nhìn ra chiếc thang cuốn kéo lên sân ga. Từng dòng người lên sân ga bắt những chuyến tầu sẽ đứng lên đó cùng va li túi xách, dịch chuyển và biến mất trên khoảng ánh sáng ở bên trên. Trong quán, những vị khách đợi tầu đi vào cùng hành lý, uống cafe, sạc điện thoại, đọc sách, rời đi, rồi người khác đến, lại rời đi, rồi người khác đến. Âm nhạc, ánh sáng, cafe trong quán và dòng người chuyển động không ngừng mang cho tôi những cảm xúc lâng lâng về cuộc sống. Tất cả những âm thanh ồn ào tự dưng biến mất nhường chỗ cho âm nhạc. Tất cả sự hỗn độn này có một thứ níu con người ta bám chặt lấy mình, âm nhạc. Nó đưa ta vào trong một thế giới riêng, bao trùm ta vào một căn phòng với những bức tường vô hình trong suốt. Ở trong đó, tâm hồn ta được này nở, ta lặng lẽ quan sát thế giới, lặng lẽ suy tư, trong xao động mà tập trung kỳ lạ, trong chuyển động mà tĩnh vô cùng.

Sáng nay tôi lại đến thư viện. Tôi băn khoăn mình sẽ ngồi viết trên thư viện hay ngồi ở ga. Lúc đi qua ga tôi cố gắng quan sát kỹ hơn để kiếm tìm những điều khác biệt với mọi ngày. Nhà ga tất nhiên chẳng có gì đặc biệt ngoài những dòng người đi lại. Nhưng nếu để ý kỹ hơn ta sẽ thấy rõ những âm thanh khác biệt của cuộc sống như một ban nhạc không cần nhạc trưởng. Những bước chân dội vang trên nền ga như âm thanh của những bộ gõ kéo theo tiếng bánh xe của những chiếc va li va chạm vào gờ của những viên gạch nền. Ở những chiếc thang cuốn, tiếng rít lên nhè nhẹ kèm theo tiếng phanh của tầu đang vào ga vang vọng từ sân ga xuống bên dưới thông qua khoảng không lộ thiên bên trên. Tiếng nhạc hiệu và loa thông báo. Tiếng người. Và tiếng Piano, níu chân tôi lại. Khoảng không dành cho những người lữ hành chơi đàn nằm gần cửa hàng FNAC và quán Cafe Starbucks. Tôi vào bên trong FNAC chọn sách văn học trong tiếng đàn piano từ bên ngoài vọng vào. Như bao lần ghé các hiệu sách, tất cả những cuốn sách của của nhà văn nổi tiếng tôi đã biết tên, đều mang đến cho tôi những cảm giác kỳ lạ. Quyền này, quyển này, mình đã đọc rồi, bằng tiếng Việt. Nhà văn này, nhà văn này, mình biết tên. Ông ta/bà ta có những cuốn nào chưa dịch ra tiếng Việt? Ôi những cuốn này, cuốn này, mình thực sự muốn đọc nó. Vậy thì chăm chỉ lên, học tiếng Pháp thôi, để được đọc nó bằng tiếng Pháp, để không còn chỉ dừng lại ở việc ra hiệu sách ngắm nó, rồi về. Hoặc mua về vì thích, nhưng chưa đọc được hết. Tôi mua một cuốn sách mỏng của nhà văn Albert Camus rồi ghé sang Starbucks. Âm nhạc trong quán lại như những bức tường vô hình kỳ diệu ngăn cách hết những âm thanh ở ngoài sân ga với không gian bên trong quán. Ngay kể cả tiếng Piano sát bên cạnh cũng không thể lọt được vào bên trong cánh cửa quán đang rộng mở, có hai con bồ câu lững thững đi bộ vào, nhởn nhơ mổ những vụn bánh mỳ trên nền quán.

Trời lạnh nhưng tôi mặc áo mỏng nên ngồi sâu vào góc trong của quán, đúng chiếc bàn vòng tròn và quay lưng ra phía tấm kính mà bên ngoài là chiếc thang cuốn dành cho mọi người lên sân ga. Tôi ngồi đúng vị trí mà hôm trước  những người khách đã ngồi trong tầm quan sát của tôi, từ phía cái salon mầu đỏ. Tôi ngồi đó ăn hai chiếc bánh, uống một ly cafe, đọc cuốn sách mới mua của Albert Camus. Ở những chỗ không hiểu, tôi quay sang hỏi người bên cạnh. Một lúc, người này kéo va li đi, lại một người khác đến ngồi bên cạnh. Tôi lại quay sang hỏi. Rồi người đó cũng rời đi. Tôi vẫn cắm mặt vào cái cột hình tròn to đùng đối diện, với một cái laptop và một quyển sách, cho đến khi đồng hồ trên tay chỉ 12h, tôi đứng dậy đi sang thư viện.

 

Advertisements