ME AND MYSELF hay SỰ CÔ ĐƠN

Một ngày vào facebook nghe tin cô ấy đã tự tử, một người mình biết qua mạng, không thân thiết. Đã lâu mình không theo dõi facebook của cô ấy, do một lần có rất nhiều các vấn đề với người này người nọ, mình đã trót remove hàng loạt trong đó có rất nhiều người bị remove oan mà giờ nghĩ lại mình cũng thấy mình hơi vô ơn khi remove khá nhiều người đã quen biết mà không hề gây thù chuốc oán với ai. Chỉ bỗng một ngày mình thấy mình không nhất thiết cần kết nối với tất cả nên đã remove khá nhiều những người chỉ quen sơ sơ. Thậm chí hiện tại mình còn tránh dùng facebook để tập trung vào việc viết lách. Lần cuối cùng mình nói chuyện với cô ấy cách đây khoảng 2 năm gì đó khi về VN mình nhờ mua một tấm khăn trải giường trên Sapa nhưng sau đó mình vội bay nên không kịp. Lần đầu tiên mình gặp cô ấy cách đây 6 năm khi cô ấy đến quán mình đặt bàn tổ chức sinh nhật cho con gái. Cảm nhận đầu tiên là cô ấy quá xinh và quá mong manh.

Cái chết của cô ấy để lại cho mình khá nhiều ám ảnh. Bởi mình có kết nối instagram nhưng chẳng mấy khi theo dõi của mọi người. Khi cô ấy chết rồi mình mới vào xem những bức ảnh và những dòng text gần nhất, hiểu ra rằng cô ấy đã chuẩn bị cho sự ra đi của mình như thế nào. Những bức ảnh trong Album cô ấy đặt tên “Me & Myself”  trên Pinterest của cô ấy thật sự ám ảnh. Đẹp. Mong manh. Cá tính. Khổ đau. (Đấy là lý do mình lấy tiêu đề bài viết này là Me and Myself). Mình tự hỏi, vì sao những người bạn của cô ấy khi theo dõi những thông điệp mà cô ấy để lại trên instagram hay facebook lại không nhận ra sự chuẩn bị của cô ấy.

Cái chết đó làm mình cảm thấy rất buồn. Chỉ cần nhìn một vài bức ảnh của cô ấy đã thấy một sự cô đơn đến cùng cực. Bức ảnh cuối cùng là một ngọn nến mà cô ấy tự ghi cho mình những dòng sau “27.3.2015. Bình yên nhé”. Và cô ấy ra đi. Cô ấy đã ra đi như thế nào. Có thật sự là bình yên không? Hay đau đớn vô cùng? Hay cô đơn vô cùng? Trên instagram, vài tháng trước, là hình ảnh một cánh tay với những vết cứa nhỏ và vài giọt máu ứa ra mà cô gọi là những nốt nhạc. Một tuần trước, vẫn hình ảnh bàn tay ấy, nhưng những vết cứa to hơn và loang lổ máu. Có 2 bức ảnh mình ám ảnh nhất là một chiếc cuộn mình trên ghế, tay cầm điếu thuốc, vẻ mặt như đang khóc đau đớn. Một bức khác trông rất đẹp, dốc ngược đầu xuống trên chiếc ghế, tay ôm đồng hồ, vẻ mặt bình yên hơn.

Cuộc sống rốt cuộc khổ đau hay hạnh phúc, là do mình lựa chọn hay do số phận? Mình không biết. Với mình, mình vẫn tin đó là sự lựa chọn. Nhưng một điều chắc chắn rằng, trong mỗi con người đều ấn chứa những ước mơ, những khoảng tối và những nỗi cô đơn.

Cái chết đó ám ảnh mình khá nhiều và mình bỗng nhớ về những người bạn cũ cùng thời. Chúng mình hẳn có những tình yêu tan vỡ, những nỗi cô đơn chới với đến tận cùng. Đôi khi mình nghĩ, nếu mình không có chồng và có con chắc hiện tại mình giống hệt một cái bị thịt suốt ngày nằm trên giường đọc sách và chẳng muốn ra ngoài. May mà ngày nào mình dù lười biếng cũng phải làm việc này việc khác để chăm lo cho gia đình và mỗi khi ra ngoài thì cuộc sống lại cho mình nhìn thấy những góc rất đẹp, làm tinh thần mình phấn chấn, tâm hồn nở hoa… Mình cũng từng rơi vào những khi tâm trạng rất tồi tệ, thời ấy…(Nhưng hầu như chưa bao giờ mình nghĩ rằng mình sẽ lựa chọn sự ra đi như vậy mà cứ rơi xuống đáy thì mình lại vùng lên đứng dậy sáng lòa, kiêu hãnh như chưa bao giờ bị thua cuộc, chưa bao giờ bị ruồng bỏ, chưa bao giờ biết khổ đau, chưa bao giờ thấy cô đơn mỏi mệt.) Sự hiếu thắng của mình trong cuộc sống, nhiều khi rất dở, nhưng có lẽ nó lại giúp mình vùng dậy sau rất nhiều khi bị suy sụp.

Buổi sáng hôm đó, khi biết tin về cô gái ấy đã ra đi, mình chọn trò chuyện và viết thư cho vài người bạn cũ. Không phải vì mình cảm thấy cô đơn quá, mà vì mình đang chọn cho mình một cuộc sống tốt hơn, không phụ thuộc vào cuộc sống trên facebook, để dành thời gian cho viết lách và sống yên vui. Mà mình nghĩ tới những người bạn cũ mà lâu rồi đúng thật là mình vô cùng vô tâm. Vì thời gian đấu tranh vật lộn với những điều mâu thuẫn trong cá nhân mình khiến mình chẳng nghĩ được đến ai. Một số lá thư gửi đi mọi người chưa phản hồi được ngay. Một người bạn cũ đã trả lời và tâm sự với mình thân thiết như hai chị em ngày xưa khiến mình khá vui vẻ vì mình sợ cảm giác lâu lắm rồi mọi người sẽ gượng gạo và không muốn chia sẻ gì. Một người bạn cũ khác bọn mình trò chuyện được một lúc thì mâu thuẫn vì lâu rồi không nói chuyện nên không hiểu nhau, người này nói một đằng người kia nói một kiểu.

Rồi mình nhận ra đúng là con người ta cô dơn thật đấy. Nếu một ngày một ai đó bỗng dưng có chết đi thì bạn bè lại lên facebook chia sẻ thương tiếc, chứ đâu có dành thời gian mà chia sẻ với nhau về cuộc sống đâu. Ai ai cũng có những vấn đề của riêng mình. Kết nối trên facebook chúng ta trao cho nhau những cái like và những cái comment. (Thực ra đã lâu rồi mình cũng ko có nhu cầu chia sẻ, hoặc sợ chia sẻ, hoặc chẳng quan tâm đến ai. Mình cũng là một người khá vô tâm. Cũng là một người mất khá nhiều niềm tin vào con người trong cuộc sống nên e dè trong việc chia sẻ.)  Cô đơn là chuyện khá bình thường trong cuộc sống. Con người ta sống cũng dần dần phải học tập cách tự lập giải quyết các vấn đề của mình. Song, mình tự hỏi, vậy tình bạn, tri kỷ, hay tình yêu, có thật sự có ý nghĩa nhiều không, khi người ta biết sống độc lập và tự do? Thậm chí có thể tự do lựa chọn sự sống hay cái chết của mình?

Advertisements

Cuối tháng 3

Bây giờ là cuối tháng ba, mấy hôm nay mưa phùn nhưng đến chiều là hửng nắng. Đêm qua Châu Âu bắt đầu đổi giờ. Hai tuần trước, cũng vào thứ 2, hôm đấy bắt đầu là mùa xuân. (À không, thực ra mùa xuân rơi vào thứ 6 , nhưng thứ 2 cùng tuần đó mình bắt đầu buổi chạy bộ đầu tiên sau rất lâu ngày không bỏ chạy.) Cảm giác hôm đó thật tuyệt vì mình hy vọng sẽ tìm thấy mùa xuân trên đường đi. Cây cối vẫn khẳng khiu trụi lá nhưng thật tuyệt vời, tiếng chim líu lo khắp nơi. Và mình tìm được thấy tín hiệu mùa xuân qua tiếng chim, hay vì lòng mình cũng muốn bung nở. Mình nhớ buổi chạy bộ đầu tiên ấy. Đó là một hôm nền trời xanh lơ mờ nhạt chứ không phải xanh ngắt lên khi có nắng rực rỡ. Chỉ là một mầu lơ rất nhẹ nhàng và những đốm mây trắng nhỏ bồng bềnh rải đều lấp hết mọi khoảng trống trên khắp nền trời. Khi đi bộ về qua một con đường nhỏ, thật ra chẳng thấy bóng dáng mùa xuân đâu, nhưng trên một cái ống nước thò ra từ một chiếc ban công nhỏ, có một con chim đậu. Cảnh vật chỉ có thế thôi mà lòng mình lại ngập tràn những cảm xúc hân hoan đến lạ. Mùa xuân, mùa xuân, mùa xuân, mùa xuân đến rồi đó. Trước đó mình từng có những cảm giác bị đóng băng do mất niềm tin vào cuộc đời, vào con người. Cái mà mình sợ nhất là lòng mình không thể nào chạy kịp theo được với mùa xuân. Cái mình sợ nhất là khi mùa xuân đến, mọi nhựa sống cứ nở bừng ra, không điều gì có thể cưỡng nổi, mà lòng mình lại chất ngất những cảm xúc tiêu cực do bị mất niềm tin vào con người. Và cuối cùng, chỉ cần tiếng chim, chỉ cần con chim nhỏ đậu trong một khung cảnh hoàn toàn bê tông thôi, đã làm cho mình muốn đơm hoa kết trái. Ngay chiều hôm sau, mình vội vàng chạy ra cửa hàng ngay gần đó, mua một bộ mầu về. Khi đó, mình chỉ có một khao khát và được vẽ, nên bằng mọi giá phải mua được ngay một bộ mầu trong hôm đó. Cửa hàng nói họ ko bán đồ để vẽ và chỉ có đồ sơn tường thôi. Hơi thất vọng mình ngó quanh và kiếm được một bộ mầu khá đắt tiền nhưng đó lại là một điều may mắn, vì bộ mầu xịn đó giúp mình vẽ dễ hơn mầu nước, nó làm cho các mầu đè lên nhau tạo thêm rất nhiều hiệu ứng.

11062944_10203338788981521_694743358855685176_n
Mùa xuân, Tranh Đoàn Minh Hằng

Mùa xuân đã bắt đầu với mình như vậy đấy. Và còn nhiều câu chuyện sẽ cần ghi chép lại tỉ mỉ trong hai tuần vừa qua. Nhưng mình sẽ quay lại thời điểm của ngày hôm nay. Lúc này khi đang ngồi viết trên chiếc salon ngay cạnh cửa sổ, nắng rất nhạt và nền trời sau cơn mưa mây xốp như bông (có thể tìm được từ nào hay hơn từ mây xốp như bông không?, để cho khỏi bị lặp lại văn của những người khác đã viết ấy.) Bàn tay trái của mình đeo nhẫn cưới, bàn tay trái đeo một chiếc nhẫn rất to mầu xanh lá cây ở ngón trỏ và một cái vòng cũng rất to mầu xanh lá cây. Cổ mình cũng đeo một cái vòng mầu xanh lá cây 🙂 Chuyện về mầu xanh lá cây đã đến với mình thật kỳ lạ. Cũng lại hơi dài. Mình bắt đầu phát hiện ra khi định viết điều gì đó thì chỉ cần một ý sẽ lại đưa mình đến những khoảng không gian khác. Nếu như không quy hoạch tốt hẳn chúng ta sẽ rất lan man khi viết. Và, nếu không viết hẳn mình sẽ bị nước cuốn trôi, đúng như Patrick Modiano nói, và mình có cảm giác bị nước cuốn trôi như vậy. Chỉ có viết, viết, viết mới khiến mình giữ được một tâm trạng vững vàng và theo đuổi đúng những gì mình muốn hướng tới. Bằng không mỗi ngày tỉnh giấc, mình nhìn thời gian trôi một cách buồn bã. Không phải mình không thiếu việc để làm mà với mình, mình đã trì hoãn việc viết một cái gì nghiêm túc đã 12 năm rồi. Cho nên, nếu không phải là bây giờ, mình sẽ không bao giờ tha thứ cho mình và mình không thể nào chịu nổi chính mình, không thể nào chịu nổi cảm giác trì hoãn.

tumblr_nlrpgcy1PV1qbg25do1_1280
Những chiếc vòng mầu xanh lá cây mua ở Retour de Plage

Câu chuyện về mầu xanh lá cây xảy ra vào những ngày đầu năm ở thành phố biển La Rochelle. Đó là một thành phố biển nhỏ xinh và có nhiều điều đặc biệt với các du khách nhưng với cá nhân mình, một cửa hàng chuyên bán vòng tay và vòng cổ mang tên Retour de Plage là cuốn hút mình nhất. Kỳ nghỉ nào ở thành phố này mình cũng lượn lờ ở cửa hàng đó cứ ngắm hết mẫu vòng này lại mẫu vòng khác. Vì chúng khá là ẩn chứa những vẻ đẹp nội tâm qua những viên đã hoặc các cách buộc thắt nơ. Rồi tự dưng mình bị cuốn hút bởi một mầu xanh lạ lá cây của một chiếc vòng nọ. Thực ra nó được trang trí bởi hai cái dây, một dây dù mầu xanh có lồng 1 viên đá mầu xanh hình giọt nước và một dây nọ song song có tiết tấu gì đó mình không nhớ. Mình thực sự bị cuốn hút và nhìn nó mê đi nhưng mình chỉ cần cái dây vải và viên đá hình giọt nước kia thôi, không cần thêm cái tiết tấu bên cạnh nó. Có một điều lạ kỳ xảy ra lúc đó là, mình không hiểu vì sao mình thích mầu xanh lá cây và bị quyến rũ bởi nó. Bởi từ khoảnh khắc đó trở về trước, mình thích mầu đỏ. Mãi về sau này khi tự lý giải mình nghĩ rằng mầu đỏ quá chói lọi, quá cá tính và quá cực đoan giống mình vậy. Mình nhớ mình thích mầu đỏ thực ra là bị ám ảnh trong câu chuyện cánh buồm đỏ thắm với nhân vật Axon, người cứ luôn đi khao khát mộng mơ một chàng hoàng tử cho riêng mình. Một ngày đứng bên biển và chàng hoàng tử đến trong một cánh buồm đỏ thắm và cô ấy vẫy vẫy, em ở đây, em ở đây. Giấc mơ đó đã theo mình suốt những năm tháng của tuổi trẻ. Thế rồi đột nhiên một ngày, khi đứng trước mầu xanh lá cây, mình đã bắt đầu bất ngờ nhận ra mình thích mầu này. Thực ra bởi vì mình đã bắt đầu cảm thấy quá bức bối với gam mầu đỏ, nó luôn làm mình cảm thấy có gì đó không được hòa nhã, hiền dịu như gam mầu xanh lá cây này. Có lẽ đó là một giai đoạn chuyển biến trong tâm lý của mình. Mình cần một cái gì đó mát dịu hơn. Và mình đã trở thành một người phụ nữ thực tế, độc lập hơn, cái giấc mơ cánh buồm đỏ thắm kia thực sự chỉ còn là giấc mơ của lứa tuổi 20. Đấy là những chuyện mình tự suy nghĩ sau này, còn ở khoảnh khắc đó mình chỉ biết rằng, đó có thể là một sự thay đổi nào đó trong nội tâm và cuộc sống của mình sắp tới. Hoặc, trong mỗi người luôn tiềm ẩn những điều bất ngờ về bản thân mà chúng ta không biết trước.

Sau đó mình đi một vòng thì không ưng cái vòng nào như cái vòng kia cả. Cũng có 1 chiếc vòng khác dây bằng thép và hạt đá hình tròn, nhưng mầu xanh không được biêng biếc như viên đá mầu giọt nước kia. Mình nói với người bán hàng rằng mình rất muốn bỏ bớt những chi tiết rườm rà trên chiếc vòng mà mình thích kia, liệu họ có thể làm cho mình 1 cái như vậy không? Người bán hàng nói cô ấy không chắc và cô ấy phải hỏi lại người chủ, nhưng nếu được có thể sẽ phải đợi một tuần. Giá cả phải làm lại xong mới báo được. Mình để lại số điện thoại cho họ. Và lấy tạm chiếc vòng bằng thép hạt đá tròn, trong lòng vẫn thấy thích chiếc dây vải hạt đá hình giọt nước. Cuối kỳ nghỉ mình không thấy ai gọi điện, mình cũng chẳng ghé qua hỏi cửa hàng. Rồi mình về nhà.

 

13660_10203339817047222_9113168946632208680_n
Blue de toi, Tranh Đoàn Minh Hằng. (Để ý cánh buồm này mình đã vẽ cách điệu chỉ có 1 cánh buồm và không để nó mầu đỏ thắm. Đây là một cảnh ở thành phố La Rochelle. Có người bạn nói trông bức tranh này thật cô đơn nhưng thật ra không phải vậy, cánh buồm đang hướng về ngọn hải đăng với đầy hy vọng. Blue de toi lại là một câu chuyện dài có thể kể vào những note sau.

Vào kỳ nghỉ tiếp sau đó khoảng 2 tháng mình lại quay trở lại thành phố đó, ngồi trên tầu mình ngồi nghe lại các tin nhắn trong hộp thoại trên điện thoại chợt thấy một lời nhắn từ cửa hàng mà mình đã bỏ lỡ từ kỳ nghỉ trước. Tức là họ gọi và để lại lời nhắn nhưng mình đã ko kiểm tra hộp thư thoại. Xuống tầu, đặt chân lại thành phố đó, dù lại qua cửa hàng đó ngó nghiêng những mẫu vòng mới, mình cũng không hỏi xem người ta còn giữ vòng cho mình không. Bởi trong suy nghĩ của mình thì có thể người ta ko làm cho mình. Hết kỳ nghỉ, mình vừa về đến nhà được một hôm thì có người gọi đến nói, chị có chiếc vòng mầu xanh lá cây chị có còn muốn lấy nữa không? Mình mừng rỡ nói, có có, tôi rất muốn lấy, tôi sẽ nói mẹ chồng tôi lấy giúp ngay. Và cuối cùng thì chiếc vòng cổ mình mong muốn có nó trong lần gặp đầu tiên, nhưng lại không hề sốt sắng, thì lại thuộc về mình. Trong thời gian đó, mình đã kịp tìm mua được một chiếc nhẫn và một chiếc vòng tay cùng mầu ở hai nơi khác nhau.

****

Trong lúc viết những dòng này mình bị gián đoạn vì phải đứng lên ngồi xuống kiếm cái gì ăn không đói, và bị vào facebook một lúc do có việc cần nên lại bị tiêu tốn một chút thời gian trong đó. (Đấy là lý do khi viết cần phải chuẩn bị hết các việc sao cho không bị phân tán.) Việc phân tán lan man còn đến từ việc vào facebook, và mặc dù chẳng có gì quá quan trọng trên facebook thì bằng cách nào đó chúng ta sẽ bị cuốn trôi đi bởi mọi đề tài. Chúng ta sẽ kick vào 1 cái link nào đó, dẫn đến một chủ đề này, một cái note khác thuộc chủ đề nọ, hay thậm chí là một cái video…Hệt như là bị nước cuốn trôi đi. Và vì thế khi login vào facebook giải quyết xong các việc quan trọng mình logout ra. Hiện tại password facebook của mình chồng mình cầm hộ cho mình không vào trong đó tí toáy. Mình thực sự không có nhu cầu post gì trên đó nữa. Chỉ cần vào facebook một chút là cảm thấy lan man và mất thời gian kinh lên được.

Quay trở lại chủ đề bây giờ là mùa xuân, sẽ phải mất thêm vài cái note nữa mới viết hết được những ngày cuối tháng 3 vừa qua, với những trải nghiệm mới và những cố gắng mới. Sáng nay nhận được mail của một em nhân viên cũ, mình vừa giới thiệu chỗ quen cho em ấy làm thêm việc, và hỏi là có thêm thời gian không có một người nữa cũng cần tìm người làm việc đó. Em ấy nhắn là chị cứ giới thiệu cho em, em đang cần làm nhiều để có kinh nghiệm và có profile đẹp. Đọc xong thấy rất chi là buồn cười vì hồi xưa mình kiểu hay lên lớp các em là nên làm việc như cái lọ như cái chai. Giờ thì các em ấy chăm chỉ quyết tâm còn mình thì mỗi một ngày lại tự phải nhủ mình cố lên chiến thắng với bệnh lười.

Khi mình viết những dòng cuối này thì bầu trời đã ngả sang mầu xám với một cơn mưa nhỏ có thể sẽ rơi trong đêm nay. Mình vừa đặt chiếc tarte vào trong lò khoảng 30 phút nữa cả nhà sẽ ăn tối. Hôm nay chồng mình có việc làm giấy tờ cho gia đình nên anh không phải đi làm. Vì thế anh giúp mình đưa con đi học, đón con đưa con đi câu lạc bộ ca kịch, mua thức ăn ở siêu thị mang về nhà rồi lại quay đi đón con từ câu lạc bộ về. Lúc sáng hai vợ chồng ở nhà chồng cùng mình gấp quần áo, những chiếc ga và vỏ chăn. Rồi hai vợ chồng bàn nhau kế hoạch đi Italia chơi vào tháng 4, sẽ nghỉ ở 2 trang trại trong vòng 1 tuần. Sau đó hai vợ chồng cùng thống nhất những vấn đề gì cần cùng nhau nói không với con, làm sao để hiểu con và lựa chọn nói cách nào cho con nghe lời. Chiều chồng đưa con về hai vợ chồng cùng nhau vào bếp làm chung một cái tarte. Nhờ có chồng mà hôm nay mình đọc được nhiều hơn và viết được nhiều hơn.

tumblr_nlvkhfDSzP1qbg25do1_1280 (1)

Vậy là tháng ba đã kết thúc như thế. Chỉ với một mong ước và nguyện vọng rằng, mình sẽ luôn để những giờ phút trôi qua cuộc đời mình là những khoảnh khắc mà mình không phải chiến đấu vật lộn với cái tôi cá nhân của mình, không phải để ý những tiếng nói xung quanh về bản thân mình, không cần phải quá quan tâm đến những việc mang lại những ý nghĩa và cảm giác tiêu cực. Sẽ phải ghi chép lại tất cả những khoảnh khắc vui tươi trong cuộc sống, những quan sát và suy ngẫm về cuộc đời, những gì mình đang cố gắng vươn lên để có kết quả. Để không có cảm giác mình bị nước cuốn trôi đi. Thực ra là không để cho thời gian cuốn trôi mình vào những việc vô ích.