CÒN TUỔI NÀO CHO EM

460669_3042731358338_1862062977_o
Thơ viết trong đêm The Most Elegant

Tôi tiễn đưa tâm hồn tôi
Trong Nhà hát lớn
Tôi đã chôn tôi trong tiếng nhạc
Tôi chôn vùi tất cả những điều đã sống mãi trong tôi

Tất cả đã chết rồi, chết rồi, chết rồi
Còn gì không tôi khi tâm hồn tôi không còn sống nữa
Còn gì không khi tấm màn nhung kia khép cửa
Tôi đã chết rồi, chào tôi của những ngày xưa

Tôi đi và tiếng nhạc tiễn tôi đi
Tôi viết di chúc của lòng mình trong tiếng nhạc
Thơ tôi dâng lên như những dòng thác nhạc đang tuôn trào
Không có ai tiễn đưa tôi
Không có ai tiễn đưa tôi
Không có ai bên tôi
Khi tôi đã chết rồi
Chỉ có mình tôi khóc

Nào có ai biết rằng tôi đang chết một cách đớn đau và khổ sở
Khi tôi một mình chôn vùi mình trong một góc nhỏ nhoi của Nhà hát lớn
Tôi viết di chúc của lòng mình trước khi chiếc màn nhung kéo hạ
Không còn gì trong gia tài
Chỉ còn tâm hồn tôi

Xin viết di chúc lại cho mọi người
Những ai đã cùng tắm trong ánh sáng và âm thanh ở Nhà hát lớn
Không có ai tiễn đưa tôi
Tôi chỉ nghe thấy tiếng sóng vỗ tay dội về từ rất xa xôi…

Bài thơ này tôi viết vào tháng 3 năm 2007 tại nhà hát lớn trong một đêm thi hoa hậu của các Fsofter. Thời điểm đó tôi NẰNG NẶC ĐÒI rời bỏ FSOFT để chuyển lên tổng FPT cho 1 dự án mà tôi vô cùng tâm huyết. Thế nhưng FSOFT là nơi mà tôi hằng yêu mến với bao nhiêu nhiệt huyết, kỷ niệm. Chẳng có sự kiện nào mà mình lại không tham gia để khi rời bỏ nó đến với ước mơ khác của mình, tôi đành ngậm ngùi làm khán giả (không phải là thành phần của ban tổ chức hoặc cái gì đó thuộc về cuộc thi này) trong một đêm các lập trình viên tỏa sáng trên SÂN KHẤU của NHÀ HÁT LỚN.

Thật tiếc tôi chưa được xem vở kịch Bóng ma trong nhà hát hoặc cái gì đó tương tự. Nhưng cảm xúc của tôi lúc đó thấy mình như chết rồi, mình không được tham dự vào cái ĐỜI SỐNG đang chảy trước mặt mình nữa. Không còn ai biết đến mình, không còn ai nhớ đến mình, không còn ai nhắc đến tên mình. Mình ngồi góc khuất trong bóng tối với bao luyến thương nhớ tiếc những kỷ niệm, những vai trò trong các cuộc chơi tập thể ở FSOFT. Hồi là sinh viên, tôi hay ăn bánh xèo ở đầu ngõ và chị bán bánh xèo trước kia là diễn viên múa. 10 năm trôi qua, tôi vẫn luôn tự hỏi trong tâm hồn chị ấy, nỗi khát khao và luyến tiếc đối với ánh đèn sân khấu là như thế nào.

You Only Live Twice or so it seems,
One life for yourself and one for your dreams.
You drift through the years and life seems tame,
Till one dream appears and love is its name.

And love is a stranger who’ll beckon you on,
Don’t think of the danger or the stranger is gone.

This dream is for you, so pay the price.
Make one dream come true, you only live twice.

´You ONLY live twice´ là tên 1 bài hát trong một bộ phim cùng tên. Bỏ qua nội dung của bộ phim vì tôi chưa xem, nhưng lời bài hát tôi có thể hiểu rằng nếu CÓ MỘT ƯỚC MƠ bạn sẽ SỐNG THÊM MỘT CUỘC ĐỜI MỚI (mặc dù tôi không hiểu lắm vì sao từ ONLY lại xuất hiện trong câu You only live twice, nhưng về tổng thể bài hát khiến tôi hiểu ý nghĩa là như vậy). Và tất nhiên là bạn phải trả một CÁI GIÁ nào đó. Có thể đó là trong một khoảnh khắc nào đó khi sống cuộc đời thứ 2, bạn nhớ thương cuộc đời thứ nhất. Trong cái ranh giới của sự đóng cánh cửa cũ mở ra cánh cửa mới, tâm hồn bạn có những khoảnh khắc tiễn đưa.

Vấn đề là khi bạn sống trong một MÔI TRƯỜNG mới, thì MÔI TRƯỜNG cũ, mọi sự vật và con người vẫn TIẾP DIỄN, trôi chảy trước mặt bạn, nhưng bạn hoàn toàn đứng bên lề nó, nhìn thấy, cảm thấy, nhưng không thể can dự vào cuộc sống đó được.

Nói ở một lát cắt đơn giản, có nghĩa là trong quá trình phát triển bản thân, chúng ta chuyển đổi từ môi trường này sang môi trường khác. Nói ở một lát cắt phức tạp hơn, có đôi lúc tâm hồn chúng ta tách rời thể xác ở thực tại, quay trở về thế giới trong quá khứ, nhưng đó là một thế giới vẫn tồn tại, nên chúng ta thấy mình như một cái bóng. Và câu hỏi đặt ra là, vậy khi chúng ta CHẾT thật, theo đúng nghĩa cái CHẾT về THỂ XÁC, mà ĐỜI SỐNG này vẫn đang tiếp diễn, liệu có thật là chúng ta vẫn TỒN TẠI bằng TÂM HỒN hay nói cách khác NHƯ MỘT BÓNG MA không?

Trong phim OAN HỒN, nhân vật đã chết đi rồi và hồn của anh ta quay lại cuộc sống, can dự vào đời sống thực tại, và người yêu anh đã cảm nhận được anh, cảm nhận được cả những cử chỉ âu yếm yêu thương. Có lẽ là cái hồn đó có năng lực quá mạnh, quá khao khát yêu thương cuộc đời này, nên vẫn quay trở về để liên hệ với thế giới còn đang sống.

Ở bên này, họ thường hỏi câu, bạn có nhớ Việt Nam không?

Khi chia tay Việt Nam, tôi không hề mang theo mình bất cứ hành trang gì, kỷ niệm gìvề Việt Nam (trừ bố mẹ luôn là quê hương). Bằng những kinh nghiệm, tôi lờ đi tất cả những gì thuộc về cái thế giới mà mình hằng yêu quý. Một thành phố tôi yêu thương bằng những xúc cảm không thể nói lên lời, một quán cafe sách mà tôi tâm huyết với các em nhân vìên, những kỷ niệm với bạn bè cũ…Tôi có thói quen lờ đi tất cả những gì có thể chạm vào sâu thẳm nhất của tâm hồn mình. Tôi sống khá vui vẻ và hòa nhập với đời sống mới rất nhanh, đầy háo hức và tận hưởng đời sống.

Thế nhưng mà ở VN, Hà Nội hôm nay mưa, hôm nay có cầu vồng, tôi đều biết. Các tin tức về VN từ biển đảo đến chính trị hay kinh tế tôi vẫn cập nhật và không biết nói bằng lời như thế nào. Từ lâu, tôi không bày tỏ bất cứ quan điểm cá nhân nào của mình về các sự kiện đang diễn ra tại VN, ko phải là tôi ko có chính kiến và ko có suy nghĩ. Tôi vẫn tự hỏi, mình có thể sẽ làm được việc gì?

Đôi lúc, đứng trước sự đồ sộ và to lớn của Paris, tôi biết mình không thuộc về nơi này, vì tôi không thể hiểu được những bề dầy lịch sử của thành phố cũng như kiến trúc nơi đây. Nhưng tôi cũng không thuộc về Hà Nội, không thuộc về VN bởi có những ký ức và sự kiện tôi sợ mình sẽ buồn. Tôi không ở đâu cả. Tôi chỉ hiện diện bằng thể xác ở nơi đây, và nhìn về VN như một cái bóng ma mà thôi.

Thời gian, xóa nhòa tất cả. Cuộc sống mới, vẫn luôn bắt đầu. Có những con người, có những sự kiện, sau khi biến mất, chỉ sống được trong tâm trí người khác một thời gian ngắn ngủi rồi dòng chảy của cuộc sống sẽ cuốn trôi đi mãi, còn chăng ở đâu đó là những ký ức bị gói ghém hoặc chôn vùi quá chặt.

Và điểm CHẾT luôn nằm ở ranh giới từ sự sống này, sang sự sống khác. Điểm chết đó, là khoảnh khắc xúc cảm lên đến cao điểm. Để người ta nhận ra rằng, sống trong cuộc đời nào, cũng nên trọn vẹn cuộc đời đó, để khi bước sang một thế giới mới, ta không còn phải tiếc nuối điều gì.

Và nếu như ta tạo ra những giá trị đích thực, thì kể cả khi ta rời xa cuộc đời cũ, ta vẫn sống trong trí nhớ của thế giới đó. Và ta lại được sống trong cả cuộc đời mới, với những giá trị mới. Có lẽ đấy là ý nghĩa của bài hát YOU ONLY LIVE TWICE chăng?

 Đoàn Minh Hằng
Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s