Trong những không gian của sách

 

 

Một trong những mơ ước xa xôi của tôi là trở về Việt Nam mở thư viện hoặc hiệu sách hoặc tiệm cafe sách mà ở đó có những không gian mang lại những xúc cảm đặc biệt cũng như yên bình cho mọi người. Tôi chưa thể định hình được tương lai là bao nhiêu năm nữa, tôi sẽ có thể có bao nhiêu tiền, tôi sẽ bắt đầu công việc đó như thế nào, nhưng tôi có thể hình dung một cách chính xác và chi tiết những không gian sách đó, như thể nó đang tồn tại sẵn trước mặt tôi. Trong những năm tháng của tuổi 20, khi cả tuần chỉ lê la cafe với chúng bạn khắp các ngõ phố Hà Nội, trong túi chỉ có vài đồng bạc lẻ, không biết tương lai mình sẽ đi về đâu, tôi cũng đã từng có mơ ước mở một quán cafe sách của riêng mình. Và điều đó đã được thực hiện năm tôi 28 tuổi.

 

Tình yêu là một điều gì đó hết sức riêng tư và sâu kín. Khi chạm vào những cuốn sách hoặc được sống trong những không gian của sách, tôi vẫn luôn có những xúc cảm đặc biệt. Tôi có thể đọc một cuốn sách, đắm chìm trong thế giới đó ở những nơi hết sức ồn ào, như khi đợi xe bus, trong quán cafe náo nhiệt, nhưng tôi không bao giờ đến với sách trong những không gian có quá xô bồ và hình thức liên quan đến sách. Chẳng hạn như dù có làm thơ tôi không bao giờ đi hội thơ. Hoặc là một người yêu sách tôi không bao giờ đi hội sách. Có lẽ vì khi yêu người ta cũng biết ghen. Tôi sợ nhìn thấy cảnh nhiều người lũ lượt, có thể là cả chen lấn xô đẩy, chạm tay vào những cuốn sách và chúng bị xộc xệch mất. Nhất là trong những hội sách, những cuốn sách có thể bị dán nhãn xanh đỏ những cái mác được chỉ ra rằng chúng được hạ giá một cách thấp nhất. Và có thể trong những hội sách đó, người ta mở những cuộc giao lưu về sách, trong những tiếng loa, mà không phải là những lời tâm tình về sách.

 

Tôi yêu những quyển sách, khi tôi có một mình với chúng, hoặc trong những không gian của thư viện, hiệu sách, nơi tất cả mọi người cũng đang chìm đắm vào thế giới đó, một cách tĩnh lặng và mê đắm. Cảm giác đó, luôn cho tôi những xúc cảm yên bình và hồi sinh. Sự yên bình có được từ những lắng đọng sâu kín còn sự hồi sinh có được do tâm hồn được nở bung ra như những đóa hoa rực rỡ.

 

Xin đừng nói với tôi những ngôn từ đao to búa lớn về việc đọc sách như chúng ta cần xây dựng văn hóa đọc, hoặc đọc sách là tri thức, là đổi thay cả vận mệnh dân tộc, hoặc làm thế nào để người ta thích đọc sách…Tôi nghĩ rằng mỗi người đã có trong mình một cái duyên riêng với một điều gì đó mình yêu mến và tình yêu thường được nuôi dưỡng qua thời gian. Với tôi, chỉ có thể nói rằng, tôi không biết làm gì khác hoặc không thể làm điều gì khác tốt hơn ngoài việc đọc sách. (Vì thế, những người không đọc nhiều sách tôi cho rằng họ có những niềm say mê khác hoặc làm những việc khác tốt hơn.) Và tình yêu sách đến với tôi một cách tự nhiên, bắt nguồn từ những năm tháng thời thơ ấu, hình thành nên một nét tính cách khá khác biệt của tôi.

 

Cho đến nay, tôi nghĩ, tác dụng đặc biệt của sách, thật ra đơn giản chỉ là, dạy cho người ta biết đứng tách mình ra khỏi đám đông ồn ào và bầy đàn, tự tin với những gì mình có được trong đời sống nội tâm, có khả năng sáng tạo độc lập và mê đắm với những gì mình yêu thích.

 

(Còn tiếp phần 2, kể về những không gian sách thời thơ ấu, quán cafe sách của tôi và những không gian sách tại Lyon)

 

Có thể đọc thêm “Sách với tôi là người bạn thân quen” tại note dưới đây:https://doanminhhang.net/sach-giong-nhu-nguoi-ban-than-quen/

 

Đoàn Minh Hằng

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s