Làm thế nào để tự vượt qua nỗi buồn?

Ngày hôm nay tôi nói với bạn một sự thật: đó là bạn phải tập học cách để tự vượt qua những nỗi buồn.

Một cách lý tưởng nhất giả thiết rằng bạn có người yêu, tri kỷ, và những người đó có thể cho bạn một cái ôm ấm áp, một nụ hôn, một bờ vai để tựa, một không gian tĩnh lặng để yên tĩnh, những lời động viên an ủi…Thế nhưng có những lúc những cơn căng thẳng hoặc nỗi trầm cảm đến với bạn không thể tác động được từ bên ngoài. Hoặc cũng có thể một ngày đẹp trời nào đó những người được gọi là người yêu hay tri kỷ kia lại chính là nguyên nhân khiến bạn đau khổ thì biết lấy ai mà tựa vào? Hoặc một suy nghĩ đơn giản thế này thôi, đồng ý bạn có những người tốt xung quanh minh sẵn sàng chia sẻ mọi nỗi thống khổ của bạn, nhưng họ không phải là cái thùng nước gạo để suốt ngày suốt tháng bạn muốn trút cái gì vào cũng được. Ngoài ra hãy nhớ kỹ, nếu như bạn suốt ngày kêu ca về tình trạng của mình, tức là bạn đang trút sang những người thân những năng lượng tiêu cực, nếu yêu thương họ thì cũng nên giảm bớt những gánh nặng cho họ. Và thêm nữa, ai cũng có cuộc đời của mình, thế nên chia sẻ chỉ là ở một mức độ nào đó, không được kỳ vọng người khác, dù là những người thân yêu nhất, cũng không thể giải quyết được vấn đề của mình. Thế nên, hãy tập cách tự giải quyết tận gốc các vấn đề trong nội tâm của mình, hay nói cách khác là đôi lúc cần phải tựa vào chính mình.

Tôi là người có kinh nghiệm từng bị rơi vào những cơn suy sụp về tinh thần, có những lúc căng thẳng tưởng chừng như mình bị trầm cảm. Những lúc như thế, mọi suy nghĩ tiêu cực ùa đến như rất nhiều sợi dây trói chặt mình lại, dìm mình xuống, mất ngủ và căng thẳng triền miên. Tinh thần yếu dẫn đến một cơ thể yếu, và ngược lại cơ thể yếu không thể chống đỡ nổi một tinh thần yếu. Hãy khoan nói về nguyên nhân, thật ra cuộc sống của tôi đầy đủ về mọi mặt, không có gì đáng phải bàn, những cơn suy sụp đến chẳng qua là mình bị quá căng thẳng vì một áp lực nào đó mình tự tạo, Những người hay bị rơi vào trạng thái trầm cảm đôi khi không hẳn do cuộc sống có một cú sốc hay sự mất mát nào, nó thuộc về tính cách hoặc một số những thói quen xấu trong quá khứ, như bệnh nghĩ nhiều chẳng hạn. Hoặc như trong chương 3 của cuốn “Alain nói về hạnh phúc”, tác giả Émile Chariter còn chỉ ra một nguyên nhân rất trời ơi đất hỡi rằng những người lúc nào cũng có một tâm trạng thất thường và đột nhiên bị suy sụp tinh thần là do lượng thiếu và thừa huyết cầu trong máu.

****

Vào năm thứ 3 của đại học, dạo đó, chúng tôi đứng trước một cuộc thi hết sức gay cấn để Đại sứ quán Nhật lựa chọn những thành viên ưu tú cấp học bổng đi du học tại Nhật. Tất nhiên là tôi đã để cho áp lực đánh bại mình trước kiến thức. Tôi bị chứng đau đầu mất ngủ triền miên và không thể tập trung vào bài học được. Một cảm giác hết sức kinh khủng bao chiếm hết tâm trí mình, những suy nghĩ dằn vặt về bản thân, những tưởng tượng về sự chê cười cho thất bại, hoàn toàn hạ gục tôi. Cảm giác bao trùm là căng thẳng, mỏi mệt, dằn vặt…Tôi không nhớ chính xác mình có đi bệnh viện không, và hình như mình có uống loại thuốc nào đó, nhưng không thể cải thiện được tình hình. Sau đó, tôi quyết định chạy bộ vào những buổi sáng. Sáng nào tôi cũng dậy sớm chạy bộ quanh hồ. Rời xa khỏi sách vở và những áp lực, vào những buổi sáng tinh sương tôi nhìn ngắm những tia nắng mặt trời rực rỡ, những người bán hàng rong, thậm chí, nụ cười của cậu bé bán bánh mỳ quen thuộc cũng làm cho tôi vui. Sự vận động của cơ thể khiến tôi ăn được nhiều hơn và ngủ ngon hơn. Trong suốt một tháng trời như vậy, bệnh đau đầu của tôi hoàn toàn biến mất và tôi trở nên khỏe mạnh cũng như vui vẻ bình thường.

Sau này, có một lần nữa tôi bị rơi vào trạng thái suy sụp tinh thần vì bị mất đi một mối quan hệ tốt. Vì suy nghĩ nhiều khiến tâm trí tôi hoàn toàn bị tê liệt. Những lúc như thế tình trạng hết sức kinh khủng đó là tôi tự làm cho mình bị rơi mãi rơi mãi vào cái vấn đề đó không thể thoát ra được. Sự căng thẳng trong tâm trí kéo theo sự mỏi mệt về tinh thần luôn làm cho tôi cảm giác mình cứ nằm đấy mãi, không thể nào dậy được. Sau đó, tôi quyết định thức dậy vào mỗi sáng sớm, đeo tai nghe, đi giầy thể thao vào chạy bộ. Sự trong lành của những buổi sáng tinh sương, âm nhạc và những nhịp điệu chạy đều đều dần dần kéo tâm trí tôi ra khỏi vũng bùn mà tôi tự nhảy xuống. Đều đặn như thế, cả tinh thần và sức khỏe của tôi đều được cải thiện và chỉ trong một tuần thì tôi cảm thấy vấn đề của mình hoàn toàn được tự giải quyết. Như một phương thuốc rất đơn giản và hữu hiệu.

****

Về sau này, khi đọc cuốn “Alain nói về hạnh phúc” của Émile Chariter, tôi mới thấm thía được tác dụng của việc vận động cơ thể có ảnh hưởng rất lớn tới việc cải thiện tâm trạng của chúng ta. Có những câu nói hết sức tâm đắc như: Khi gặp một vấn đề gì đó phải suy nghĩ nhiều quá, người bạn nên gặp không phải là một triết gia mà nên là một ông thầy dậy thể dục.

Ông chỉ ra rằng, mặc dù nằm gọn trong não trạng, cảm xúc vẫn phụ thuộc vào những sự luân chuyển diễn ra trong cơ thể ta; chính những luân chuyển của máu hay dòng đối lưu của một loại chất lỏng nào đó du hành bên trong các dây thần kinh cuốn những ý nghĩ ấy quay trở lại bộ óc của ta, một cách dữ dội hơn trong sự im lặng của đêm. Thường thì chúng ta không nắm bắt được sự náo loạn này của cơ thể, chúng ta chỉ nhìn thấy những tác động này của nó mà thôi, hoặc giả chúng ta nghĩ rằng chính cảm xúc tạo ra sự náo loạn đó, trong khi ngược lại chính sự luân chuyển trong cơ thể mới là cái dung dưỡng cảm xúc.” (Trang 28, chương 6)

Trong cuốn sách này còn nói rất nhiều về những tư thế hoặc sự vận động của cơ thể có tác động tích cực không ngờ đến tâm trạng và cảm xúc của chúng ta. Ví dụ khi ngáp, gãi đầu gãi tai, nhún vai, duỗi thẳng chân tay…là những hành động khá tự nhiên trong những trường hợp cụ thể của cảm xúc. Kể cả một nụ cười, dù là một nụ cười xã giao cũng đem lại sự chuyển động tích cực cho cơ mặt và đem lại một tâm trạng tốt hơn. Trước kia tôi cứ nghĩa rằng người lúc nào cũng nở nụ cười trên môi hẳn là một người có một tâm hồn hạnh phúc ở bên trong và niềm vui đó toát ra tự nhiên trên khuôn mặt. Nhưng trong cuốn sách này chỉ ra rằng, bạn cứ mỉm cười đi, tự điều đó sẽ khiến bạn vui. Trong sách viết: “những cử chỉ lịch sự và thiện tâm đều là biểu hiện của sức khỏe” hoặc “Tâm hồn, cái mà ta luôn cho là hào hiệp và nhạy cảm, nếu bị tách riêng ra thì dường như chẳng quan tâm nhiều đến thế. Cơ thể sống động đẹp đẽ hơn nhiều, nó đau đớn bởi ý niệm và nó lành bệnh nhờ vào hành động.” (Trang 35, chương 8)

****

Cơ thể “đau đớn bởi ý niệm và lành bệnh nhờ vào hành động”. Bạn ghi nhớ nhé. Vậy để tránh rơi vào tình trạng buồn chán hoặc suy sụp về tinh thần, việc đầu tiên là bạn hãy vận động thật nhiều. Hồi sống ở Việt Nam, cũng như nhiều người khác, tôi rất ít vận động, đặc biệt là chuyện đi bộ, cứ ra khỏi nhà vài mét cũng thấy người ta đi xe máy. Mọi người dành nhiều thời gian cho màn hình máy tính, lười tập thể dục, ít đi công viên. Khi định cư tại Pháp, tôi hiếm khi rơi vào tâm trạng buồn chán hay trầm cảm. Tôi đi bộ rất nhiều mỗi ngày từ nhà ra siêu thị, công viên, bến tầu điện ngầm. Công viên là những không gian rất mở và rộng lớn với cỏ và cây xanh, làm cho tâm hồn chúng ta cũng rộng mở và khoáng đạt hơn.

Ngoài việc vận động cơ thể, bạn nên coi sách là người bạn thân thiết của mình. Sách nói với ta những tiếng không lời. Sách không phải là những thứ ồn ào, phô diễn. Khi đi vào thế giới của sách, ta cảm thấy mình được yên tĩnh, bình yên, đồng cảm. Sách là những tiếng nói tinh hoa và được chắt chiu nhất từ tâm hồn của người viết. Hẳn ta sẽ tìm thấy những gì sâu kín và những giá trị đẹp đẽ từ đó. Ta đọc, chỉ vì ở đó ta có một nơi trú ngụ của tâm hồn. Có rất nhiều điều trong tâm hồn bạn, những suy nghĩ đang còn hỗn độn chưa thể định hình, chính bạn cũng không thể lý giải được, thì hãy tin tôi đi, bạn có thể tìm được điều đó trong những cuốn sách.

Khi buồn, hãy đeo tai nghe nhạc, cầm một cuốn sách chạy bộ ra công viên, nằm dài trên bãi cỏ, ngắm trời xanh, và đọc sách, bạn nhé.

Đoàn Minh Hằng

Advertisements

Làm gì khi chúng ta không phải là vĩ nhân?

images (1)

Câu chuyện của những cơn sóng mạng ném đầy gạch đá vừa qua làm tôi nhớ lại hồi tôi còn làm việc tại FPT. Do công ty có hệ thống mạng nội bộ nên chuyện bàn luận về các vấn đề lớn nhỏ của công ty cũng sôi nổi chả kém trên facebook và báo chí bây giờ. Vì văn hóa công ty khá mở nên các ý kiến được bày tỏ một cách thẳng thắn, khen chê hết lời. Hễ có một sự kiện gì xảy ra, hoặc ai đang làm một cái gì đấy, thì gạch đá cũng được ném tùm lum. Tuy nhiên ở FPT có cái hay là mọi người khá lạc quan, các đương sự bị chửi vẫn cười hề hề: “Bố” đ’ quan tâm, miễn “bố” làm “bố” thấy sướng là được.”

Ở một tổ chức nhỏ, không khác gì một xã hội thu nhỏ, chỗ nào cũng cần phải hoàn thiện và cải tiến. Có một câu nghe rất quen quen mỗi khi bạn đề xuất ý kiến lên sếp trên rằng “cái quy trình này nó rất không ổn, chỗ này làm sao mà nó lởm thế hả sếp ơi”, thì sếp (dù là sếp to nhưng vẫn dùng điện thoại đểu), ngồi vắt chân chữ ngũ, nói tỉnh bơ: “Anh biết rồi, thế em có thể làm được gì để thay đổi hoặc cái tiến nó. Tóm lại, em định làm gì?”. Cái đứa mà lúc nào cũng đau đáu tâm huyết như mình, ban đầu thì cũng ý kiến ý cò lắm, cũng ngồi vẽ hươu vẽ vượn ra bao thứ, xong lúc làm thật thì thối inh. Ngượng quá lần sau im luôn, cắm mặt vào mà làm.

***

Có hai bài học sau khi rời khỏi công ty, đó là “Triết lý những vòng sóng nhỏ” và “Chửi ít thôi, làm đi.” Nếu ghép lại có thể dùng thành một câu đầy văn vẻ là: “Hãy tạo ra những vòng sóng nhỏ mà ở đó trung tâm là những con người của hạnh phúc và hành động.”

Nói về triết lý “những vòng sóng nhỏ”, thì thật ra không phải ai trực tiếp dạy, mà do tôi quan sát cách vận hành của văn hóa công ty. Ngoài những bộ phận thông thường như phòng ban các kiểu chính thống, thì công ty còn phân nhánh ra các hội thuộc khối chuyên môn. Ví dụ Hiệp hội thư ký, nơi tụ tập các chị em chuyên làm hành chính, nhưng sử dụng vào mục đích loan tin thì vô cùng nhanh chóng, hiệu quả. Hiệu quả hơn nữa là các câu lạc bộ gắn kết với nhau bằng sở thích. Ví dụ như hội thích xem phim, hội thích viết lách, hội bóng đá, hội cầu lông, hội thích hát karaoke, hội thích đạp xe, hội thích chơi games, hội ghét hút thuốc… Ban lãnh đạo cần biết dân thường buôn bán gì về mình thì cứ chơi thân với các trưởng hội, khi cần truyền đi một thông điệp sâu sắc gì chỉ cần nhờ các trưởng hội, hoặc thân thiết hơn nữa thì đi nhậu cùng các hội này, cũng như tài trợ kinh phí cho hội hoạt động. Thế là tình dân với sếp rất “tình thương mến thương”, bao nhiêu bức xúc rồi cũng đều giải tỏa được hết, niềm tin và lòng nhiệt tình với công việc lên cao phơi phới.

Sau này, khi triển khai công việc kinh doanh riêng của mình, tôi cũng áp dụng nguyên lý “những vòng sóng nhỏ”, nhưng dành thời gian tâm huyết để xây dựng nên những vòng sóng trong cộng đồng hiểu và ủng hộ những công việc mình làm, và tất nhiên toàn bộ nhân viên của mình cũng được coi là một trong những vòng sóng đó. Sử dụng lợi thế của mạng xã hội, tự tạo những hội nhóm mà hoạt động của nó có liên kết vững chắc với giá trị thương hiệu mình muốn xây dựng, quan hệ mật thiết với những hội nhóm đã tồn tại và phát triển mạnh mẽ trong cộng đồng. Khi đưa ra một thông điệp nào đó đến với cộng đồng hoặc bất cứ có một hoạt động nào cần được nhiều người biết đến, ngoài sự chủ động phát tán thông tin bằng những kênh cá nhân, thì “những làn sóng nhỏ” trong cộng đồng kia tạo nên một hiệu ứng đầy tin cậy.

*****

Câu chuyện của những “xã hội thu nhỏ”, không khác gì câu chuyện của xã hội chúng ta đang sống. Đó là bất cứ mỗi cá nhân hay tổ chức nào, cũng cần có rất nhiều điều cần hoàn thiện. Và để giải quyết những vấn đề quá vĩ mô, phụ thuộc vào nhiều điều còn đang chồng chéo lẫn nhau, trước hết cần giải quyết những vấn đề trong những không gian sống nhỏ, trong từng tổ chức nhỏ, trong từng mỗi cá nhân.

Tôi rất không phải là một con người của hành động, nên tôi hiểu rằng việc hành động một cách thực sự để làm một điều gì đó thực sự có kết quả, là một điều rất khó khăn với từng cá nhân. Bằng những trải nghiệm qua nhiều không gian của công việc, lẫn tham dự nhiều cộng đồng, tôi tránh ngồi nhận xét hay đưa quan điểm, chỉ quan sát và ngẫm xem những việc như thế có tác động tiêu cực hoặc tích cực gì đến bản thân mình, hoặc quan sát để hiểu thêm về thời đại mình đang sống. Mỗi khi bắt tay làm được một việc gì nho nhỏ, tôi đều cảm thấy rất vui, niềm vui thực sự và vững chắc không chỉ đến từ suy nghĩ, sự hiểu biết. Niềm vui đích thực chỉ đến được từ hành động và có kết quả.

Nhiều năm trước tôi xem một phim ngắn của Pháp có tiêu đề “những con chim trắng và những con chim đen.” Những con chim trắng biểu tượng cho những lời nói hay được bay ra, những con chim đen biểu tượng cho những lời nói xấu được bay ra. Trên bầu trời tràn ngập những con chim trắng và những con chim đen. Cứ mỗi lần trên những diễn đàn của truyền thông và mạng xã hội, dâng lên những làn sóng mà ở đó người ta chửi bới nhau, bày tỏ quan điểm đúng sai loạn hết cả lên, tôi chỉ nhìn thấy trên bầu trời là những con chim trắng và những con chim đen va vào nhau loạn xạ. Những lúc như thế, tôi không ước làm sao mình có thể làm cho bầu trời được trở nên trong xanh hơn, tôi chỉ suy nghĩ mình nên hành động thế nào để những cánh chim đen không bay vào tâm hồn mình, hay không gian sống xung quanh mình.

*****

Mỗi chúng ta đều có khả năng tự là trung tâm của “một làn sóng nhỏ”, nếu như bản thân trong tâm hồn chúng ta có những hiểu biết nhất định, suy nghĩ vững chắc, cảm giác bình yên và tỏa ra một nguồn năng lượng sống tích cực. Đầu năm nay tôi đọc được một bài báo mang tên “Niềm tin” của tác giả Nguyễn Minh Thành, có viết:

“Đã luôn không thiếu những tâm hồn nhiệt huyết muốn thay đổi thế giới bằng các phong trào rầm rộ có sức lôi cuốn đông đảo, Song trên thế giới đến ngày nay dường như sự xấu càng gia tăng và bất hạnh của loài người là không kể xiết. Bởi vì đó là những phong trào chỉ lo bên ngoài. Chúng ta hoàn toàn có thể thay đổi thế giới bề ngoài theo cách nào đó, nhưng giải pháp cho sự đau khổ của con người chỉ có thể bắt đầu từ bên trong.

… Chỉ khi hướng nội, thì người ta mới thực sự tiến hoá. Tiến hoá là: càng ngày mình càng lớn hơn, trưởng thành hơn về tâm thức. Khi ấy sự ảnh hưởng với người khác là tự nhiên chứ không cần nỗ lực.”

Ở đây, tôi không muốn nói rằng mình phản đối những mong muốn thay đổi thế giới bằng “các phong trào rầm rộ có sức lôi cuốn đông đảo”. Tôi chỉ muốn nói rằng không phải tất cả mỗi chúng ta khi sinh ra đều có một sức mạnh phi thường hoặc là những người xuất chúng. Ngoài ra, để trở thành những người xả thân vì nghiệp lớn hay những người của công chúng, mỗi chúng ta cần xác định và cân nhắc rất nhiều về sự được mất trong đời sống cá nhân. Ngay trong những việc cuộc sống có quá nhiều vĩ nhân, bản thân cũng khiến cho xã hội bị mất cân bằng và có những lỗ hổng mà ai đó nói rằng “điều này đã bị sai ở đâu đó mà không thể lý giải được”.

Trong sâu thẳm tâm hồn, ngoài những điều người ta dễ dàng có thể nhìn thấy là những gì rất mong manh, bất ổn và cần được yêu thương. Nếu thật sự bạn tâm huyết với xã hội này, với cuộc đời này, bạn không cần phải quá tài giỏi để đứng lên trở thành những người thủ lĩnh của các cộng đồng. Việc duy nhất bạn cần làm là, hãy bình tĩnh ngồi xuống thật bình yên, mỉm cười và biết cách yêu bản thân mình, trao đi yêu thương để thấy mình hạnh phúc. Trao đi yêu thương dường như vẫn còn chưa đủ, bạn cần hành động nhiều hơn trong công việc của mình. Hành động để bắt tay vào một công việc gì đó thiết thực, cũng luôn là việc làm rất khó. Nếu như tất cả những việc trên đều khó với bạn cho một sự khởi đầu, thì việc cần làm là bạn hãy bao bọc xung quanh mình bởi những người có năng lượng tích cực, tư tưởng tích cực. Họ sẽ truyền cho bạn nụ cười, tình yêu thương, niềm tin và bạn cũng cần tích lũy nó, biến nó thành nguồn năng lượng tích cực của mình, rồi lại lan truyền đến những người xung quanh khác.

Ai cũng muốn sống trong một xã hội bình ổn và hạnh phúc, nơi tình yêu và niềm tin gắn kết từng cá nhân với nhau thành những mắt xích chặt chẽ và bền vững. Để làm được điều đó, mỗi một người bình thường như chúng ta chỉ cần có ý thức gắn kết bền chặt hơn với không gian sống nhỏ xung quanh của mình, trao đi và nhận lại những nguồn năng lượng tích cực, hành động nhiều hơn nữa để tạo thêm nhiều giá trị cho bản thân và cuộc sống. Những vòng sóng nhỏ mà tâm điểm của nó là những cá nhân biết hạnh phúc và biết hành động, sẽ lan tỏa, giao nhau, lan truyền đi, lan truyền đi mãi những điều tốt đẹp của cuộc sống.

Đoàn Minh Hằng

THÀNH PHỐ YÊN TĨNH

Hôm nay thành phố đổ mưa. Mưa lất phất trên đường phố tạo một nét đẹp bùi bụi. Bởi những hạt nước đen ngòm bắn tung tóe từ những dòng xe ồn ào bên cạnh, tương phản với chiếc váy trắng dài quá gối của mình…


Minh họa: Internet

 

Cũng chẳng biết thành phố tạnh mưa lúc nào, chỉ biết trưa nay gió lành lạnh. Lâu rồi không đi bộ, nên cứ nhẹ nhàng đi dọc con phố Kim Mã. Chưa bao giờ trong đời mình đi dạo ở phố này cả. Vì con phố thân thuộc mình thường đi bộ phải là đường phố quanh Bờ Hồ với những hàng cây mùa lá đổi mầu đỏ ối và lấp ló sau vòm lá là chiếc đồng hồ phía bưu điện Hà Nội.

 

Đường Kim Mã chẳng có gì đặc biệt, trừ một khoảnh khắc nào đó, của mùa nào đó, cách đây một hay hai năm, mình đã thật thích khi phi xe qua nó, bởi lá của hai hàng cây ven đường đổ mầu đỏ. Không nhớ là mùa nào, không nhớ là khi nào, chỉ nhớ đã có khoảnh khắc một mình phi xe trên đường và nhìn thấy.

 

Mình rất thích những hàng cây lá đỏ. Chắc là ở bên Nhật sẽ được nhìn thấy lá Momiji (*). Nhưng với Hà Nội, mình luôn nhớ một câu thơ, của ai đó, hình như của mình làm thì phải: “Giá anh biết khoảng trời xanh gió lộng – những hàng cây mùa thay áo đổi mầu – lách chách bên thềm những chú sẻ nâu – quảng trường vắng xôn xao người qua lại…”.

 

Nhưng hôm nay thì đường Kim Mã không có hàng cây mùa thay áo đổi mầu. Mà sao mình lại thấy yên bình và thích thế. Chắc tại lâu mình không đi bộ. Và chắc tại mình cảm giác mình đang đi giữa một thành phố xa lạ. Và chắc tại lòng mình nó lặng đến mức mình cảm nhận được sâu sắc mọi điều đang chảy qua mắt mình, chảy qua không gian sống của mình, chảy qua những suy tư của mình.

 

Nhiều khi, mình thầm cảm ơn những khoảnh khắc và phút giây mình đang sống lúc này, bởi chậm rãi mà cảm nhận được hết vẻ tươi đẹp của cuộc sống. Như lắng nghe được từng hơi thở của thành phố.

 

*

 

Bởi vì tôi đang đi giữa những tán cây mà trong tán cây đó, một bên đường là tiếng ì ầm của dòng xe cuộn chảy. Bên kia, ở bên dưới đường thấp một chút, có những chiếc ô tô đen bóng, đậu không biết từ bao giờ mà lá phủ khắp trên nóc, tạo nên nét đẹp vừa hiện đại vừa thơ mộng.

 

Và kỳ lạ, trên con đường tôi đi lại có những tiệm cắt tóc nam ngoài đường chỉ có một cái gương và một cái ghế. Tôi cứ đi qua chợt nhớ tới những hình ảnh của những tiệm cắt tóc tôi đã đi lướt qua trên đường phố Sài Gòn, có những em xinh tươi nõn nà váy trắng váy hồng khêu gợi đứng cửa. Tất nhiên, ở thành phố này, chắc sẽ có hình ảnh đó, nhưng tôi chưa có dịp đi qua, chưa có dịp nhìn thấy.

 

Tôi chỉ biết hôm nay, rất lạ, tôi có thể nghe cả tiếng lách cách của từng chiếc kéo giữa âm thanh ồn ã của thành phố. Tôi chỉ nghe một bên là tiếng ù ù của xe cộ, còn bên kia rất rõ từng âm thanh rất lạ, lách cách, lách cách. Tôi không hề dừng lại để nghe, chỉ cần đi qua mà tôi nghe được, nên tôi thấy thích thú. Nghe như tiếng chú chim sẻ nâu lách chách trên mái hiên của những ký ức xa xăm nào đó của tôi về Hà Nội…

 

Buổi tối trên đường về nhà, tôi đừng lơ ngơ chờ xe buýt. Những lúc mọi thứ chầm chậm trôi qua như vậy, những trải nghiệm về cuộc sống ngấm vào trong tâm hồn tôi từng khoảnh khắc, khiến tôi cảm thấy cuộc đời đang trôi quanh tôi thật dịu ngọt và êm đềm, như ta mút một thanh kẹo mút chậm rãi và ngọt ngào…

 

Một cậu thanh niên đỗ kít xe trước cửa xe buýt. Có ai đi xe không? Không có ai đi. Cậu thanh niên phi xe lên vỉa hè gần chỗ tôi đứng. Lúc đó đã 9 giờ hơn nên tôi quyết định không chờ xe buýt nữa vì đã chờ hơn 15 phút rồi. Tôi muốn về sớm.Vì cậu thanh niên nói mở hàng nên tôi đã bắt chẹt cậu ta bằng một cái giá khá rẻ. Tôi cũng nói thẳng luôn thật ra thì khá rẻ nhưng vì biết em mở hàng nên chị thích trả rẻ thế.

 

Trên đường đi hầu như tôi không có ý nghĩ là phải nói chuyện với cậu ta. Tôi thường xuyên đi xe ôm và tôi không có thói quen nói chuyện với ai. Thường đi đường tôi hay nghĩ. Nhưng cậu ta khá thân thiện và bắt chuyện, bảo rằng hôm nay bị ốm nên mới ra muộn, bình thường làm từ 6 giờ tối. Nên tôi hỏi vậy thường làm đến mấy giờ thì nghỉ. Cậu ta bảo làm từ 6 giờ tối đến 6 giờ sáng.

 

Tôi bảo, lạ quá, đêm thì làm gì có ai đi. Cậu bảo làm cho cave. Bình thường cứ đến 11 giờ đêm là cave nhiều lắm. Tối nào cậu cũng kiếm được vài trăm nghìn từ việc chở xe ôm cho cave. Mà cave thì gọi điện cho cậu ta để chở suốt, nhiều lắm, toàn những mối quen. Tôi hỏi sao không chạy ban ngày. Cậu bảo không thích sống ban ngày, cuộc sống về đêm đẹp và tĩnh lặng hơn nhiều.

 

Hay thật, tôi cứ khen, câu chuyện của cậu hay thật đấy. Cuộc sống này hay thật đấy. Và tôi đưa cho cậu ta tiền chẵn, bảo là thôi khỏi phải trả lại. Mở hàng cho em đấy, chúc em may mắn.

 

(*) Momiji là một loại cây lá đỏ đặc trưng của Nhật.

 

Đoàn Minh Hằng