Trong khe nứt của không gian và thời gian

1391128956.nv

“Dạ khúc, năm câu chuyện về âm nhạc và đêm buông” có bìa không nổi bật, nằm lẫn lộn trong những sạp sách lớn với vô số người chen chúc trong buổi Nhã Nam xả hàng kho sách. Tôi đã kiễng chân, vất vả lắm mới lấy được cuốn sách ra.

Tuy nhiên, dòng chữ ngay trang bìa dưới đây, đã quyết định cuốn sách phải thuộc về tôi, cho dù tôi chưa hề nghe nói về “Dạ khúc…” trước đó: “Một cuốn sách vô cùng thông minh về thời gian đang trôi qua cùng những khoảnh khắc thăng hoa khiến hành trình ấy trở nên đáng giá.” Có thể nói, trong khe nứt của không gian và thời gian ấy, tôi và quyển sách đã có duyên với nhau.

Kazuo Ishiguro, tác giả cuốn sách, là một cái tên hoàn toàn xa lạ với tôi dù ông có nhiều tác phẩm nổi tiếng. Nói về sự xa lạ, để thấy khi tôi mở trang sách ra, lại bắt gặp một giọng văn gần gũi và vô cùng tinh tế trong cách thể hiện những khoảnh khắc của cuộc sống, tình yêu và những nỗi niềm trắc ẩn. Ông là một tác giả sinh ra tại Nhật nhưng lớn lên ở Anh, không gian của những câu chuyện rất “Tây”, đưa ta đến nhiều vùng đất của Châu Âu, với nhiều nhân vật từ mọi nơi trên thế giới. Và không gian đó ngập tràn trong âm nhạc và âm nhạc là sợi dây kết nối những nhân vật lại với nhau, hoặc đẩy họ xa nhau ra khỏi cuộc đời.

Những khoảnh khắc chia tay lưu luyến

Đó là những cuộc chia ly không lời với sự tiếc nuối đầy trắc ẩn được xây dựng và miêu tả tinh tế. Bốn trên năm truyện ngắn của tập truyện – “Người hát tình ca”, “Mưa đến hay nắng đến”, “Khu đồi Malvern” hay “Dạ khúc” – đều nói về những mối quan hệ đã bị rạn nứt và tan vỡ trong những cuộc hôn nhân, cho dù “chủ thể” là những cặp uyên ương còn trẻ, trung niên hay đã già. Nhưng dù là chia tay hay tan vỡ, nỗi buồn ở đây vẫn được miêu tả rất đẹp, đầy tiếc nuối, và cũng là những khoảnh khắc vô cùng thăng hoa đầy đáng giá.

Trong “Người hát tình ca”, người chồng là ca sĩ đứng dưới cửa sổ khách sạn, hát cho vợ mình nghe từ con thuyền trên dòng kênh ở Venice những bản tình ca gợi nhớ lại từng kỷ niệm của hai người. Đây là kỳ nghỉ cuối cùng của họ trước khi họ quyết định chia tay vì lý do danh vọng. “Chúng tôi vẫn còn yêu nhau. Vì thế bà ấy mới khóc trong phòng. Bởi bà ấy vẫn còn yêu tôi nhiều như tôi vẫn yêu bà ấy.” Và tất nhiên, giây phút đầy cảm động ấy của tình yêu vẫn là một khoảnh khắc vô cùng mong manh, không chống trả được quy luật phũ phàng của cuộc sống, như những cơn sóng dâng trào lên và cuốn trôi đi.

Cũng là những ánh mắt “dâng đầy nước” trong “Mưa đến hay nắng đến” khi bản nhạc “April in Paris” ngân lên, nhưng đây là sự rưng rưng xúc động khi phải kìm nén những đồng cảm trong âm nhạc của mình, với một người bạn thời trẻ, để bảo vệ hạnh phúc cho vợ chồng của một người bạn. Truyện được kể lại bằng cách đưa ra một tình huống khá thú vị mà có lẽ tôi không nên bật mí trước.

Cũng ngập tàn nhạc tính, cuộc chia tay trong “Khu đồi Malvern” là của hai bóng dáng già nua cô độc, rời nhau và dần bé nhỏ giữa mênh mông của những khu đồi. Đó là sự chia tay dù không lời nhưng người trong cuộc tự ngầm hiểu rằng sẽ không thể cứu vãn nổi vì những góc nhìn cuộc sống quá đối lập: một người lạc quan và một bi quan. Truyện hay ở chỗ nó đề cập tới góc độ hai thái độ sống này đã tác động đến tâm trạng sáng tác của nhạc sĩ trẻ tuổi, người kể lại câu chuyện này như thế nào.

Những khoảnh khắc yêu thương mà tiếc nuối đó làm tôi nhớ đến một đoạn văn trong tác phẩm “Đời nhẹ khôn kham” của Milan Kundera. “Hai người khiêu vũ theo điệu nhạc. Tereza ngả đầu lên vai Tomas. Y như lúc hai người ngồi trên phi cơ bay xuyên qua những đám mây giông bão. Cô thấy trong lòng dâng lên cảm giác sung sướng lẫn buồn rầu như lúc đó. Buồn rầu nghĩa là: chúng ta đang ở trạm cuối. Vui sướng nghĩa là: chúng ta đang ở cạnh nhau. Buồn là hình thức, vui là nội dung. Niềm vui tràn ngập khoảng chứa của nỗi buồn.”

Những khoảnh khắc gặp gỡ thăng hoa

Ai đó từng nói rằng “trong gặp gỡ đã có mầm ly biệt” và “tình yêu chẳng qua chỉ là những khoảnh khắc thăng hoa mà thôi” thì hai khẳng định đó đều đúng với câu chuyện của những nhân vật trong “Dạ khúc” và “Người chơi Cello”. Nhưng, cái tài của tác giả là không sa đà miêu tả vào nỗi buồn thảm của bóng đêm tĩnh lặng, sau giây phút rực rỡ nở bừng của cảm xúc. Tác giả chỉ viết về những khe nứt của không gian và thời gian, nơi mà chẳng ngờ tới, những con người hoàn toàn xa lạ gặp nhau trong tình huống đặc biệt, và từ đó nảy sinh tình cảm không lời, khi tâm hồn được thăng hoa, cùng âm nhạc.

Trong hai truyện cuối của tập truyện ngắn, ngoài việc miêu tả những tình huống gặp gỡ của hai nhân vật, họ nói gì với nhau, những tình cảm thầm kín được gói ghém như thế nào, thì câu chuyện còn trở nên đắt giá bởi những triết lý về tình yêu cuộc sống.

Trong “Dạ khúc” có đoạn viết: “Tôi hy vọng vợ anh quay lại. Tôi thực tình hy vọng thế. Nhưng nếu cô ấy không quay lại, thì, anh phải bắt đầu một góc nhìn mới. Cô ấy có thể là một người yêu tuyệt vời, nhưng cuộc đời lớn hơn nhiều chứ không phải là chuyện yêu một ai đó. Anh phải xông pha, Steve. (…). Đã lâu lắm rồi kể từ lần cuối khi tôi khi trung chuyển giữa hai cuộc hôn nhân. Nhưng thế nào tôi cũng sẽ xông ra mà thử một lần xem.”

“Dạ khúc” mô tả những giây phút dở khóc dở cười (kèm những tình cảm sâu kín) của một phụ nữ thuộc hàng nghệ sĩ nổi tiếng với một người đàn ông là nhạc công không tăm tiếng. Thời gian chỉ gói gọn là một đêm trong không gian là một khách sạn hạng sang, khi hai người ở cạnh phòng nhau, chờ tháo băng mặt vì phẫu thuật thẩm mỹ. Còn trong “Người chơi Cello” lại là sự gặp gỡ tình cờ nhưng không kém phần thăng hoa của một chàng nhạc công Hung với một phụ nữ Mỹ hơn mình cả chục tuổi.

Khi chàng trai bắt đầu nhận ra rằng mình có cảm xúc mạnh mẽ với người phụ nữ, là lúc chàng cảm thấy mình được thăng hoa với âm nhạc, háo hức, say mê và nghiêm túc với nghề. Đoạn kết câu chuyện, người phụ nữ đi lấy một người đàn ông khác dù đủ mọi điều kiện vật chất nhưng không hiểu lắm về âm nhạc. Và chàng thanh niên thì mất đi cái thần thái háo hức, say mê, yêu đời với âm nhạc.

Thay cho lời kết, tôi được trích dẫn một lời giới thiệu in trên bìa ba của cuốn sách: “Đây không hẳn là những câu chuyện về âm nhac, mà là những nghiên cứu về mối quan hệ, nhấn mạnh vào sự nổi tiếng và cái giá phải trả để thành danh hay thất bại trong thế giới hiện đại”. Vậy tình yêu thật sự là gì? Liệu tình yêu có phải là tất cả trong cuộc sống này?

 

Liệu tình yêu có quá đỗi mong manh khi chỉ tồn tại được trong những khoảnh khắc thăng hoa, giữa những khe nứt của không gian và thời gian? Liệu tình yêu có thể tách bạch với những đam mê trong sự nghiệp và danh vọng? Liệu tình yêu đôi lứa và tình yêu cuộc sống có thể hòa nhịp được cùng nhau hay không?

Đó là những điều mà có lẽ khi khép lại cuốn sách, mỗi chúng ta đều muốn suy ngẫm về nó.

Đoàn Minh Hằng

Advertisements

“Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên”

197764_3074476311942_375762103_n
Máy ảnh và máy quay không thể nào lột tả hết vẻ đẹp của khung cảnh dưới cái gốc cây này trong một buổi chiều đầy nắng. Lá không chỉ xanh mà lá còn thật nhiều mầu như một bức rèm che ánh mặt trời rực rỡ. Những con côn trùng nhỏ bay li li trong không gian đẹp như trong phim Avata. Bất giác trong khoảnh khắc đó tôi thấy Philéas sẽ chạy nhảy tinh nghịch quanh gốc cây này với tiếng cười trong trẻo. Alice nói, ngày trước, anh Gwen thường hay bắc ghế ngồi tít phía trên cao kia đọc sách.
Vào buổi chiều của cuối kỳ nghỉ, khi chúng tôi chuẩn bị xếp đồ lên xe ô tô về thành phố, tôi bảo “Ở đây sao tôi thấy mọi thứ thật ấm áp” Alice (con gái của dì Nathalie) bảo “ấm áp là theo nghĩa gì”, tôi trả lời “ấm áp không theo nghĩa của thời tiết”. Chú Jacques (chồng của dì Nathalie) tủm tìm cười bảo “Phải rồi, bao nhiêu củi gỗ trong nhà mang ra đốt lò sưởi hết mà”. Lúc đó tôi cũng chỉ biết cười thôi. Trước khi đi dì Dorothée ở Lyon có nói với tôi nơi tôi đến sẽ rất lạnh đấy, và phải đốt lò sưởi làm tôi rất sợ. Vì cứ lạnh là tôi sẽ lăn quay ra ốm. Hầu như hôm nào cứ ngồi trong nhà đợi nắng lên tôi mới ra đường. Và kết quả là buổi tối thì ngồi lò sưởi còn ban ngày thì ngồi dưới gốc cây sưởi nắng, không hề có chút lạnh lẽo của thời tiết hay có chút lạnh lẽo gì về tình người.
Tại nơi đây, tôi sáng tác được một truyện ngắn về cuộc trò chuyện giữa tôi và NỖI BUỒN và nhờ đó tôi tìm lại được người bạn của mình mới đi xa đã trở về mang tên NIỀM TIN, do người bạn có tên BAO DUNG đã giúp đỡ tôi. Truyện này rất hay ở chỗ NỖI BUỒN được tôi miêu tả tinh nghịch giống con trai tôi, luôn chơi trò hú òa với tôi và có cái thơm má lạnh như que kem của thời thơ ấu và nó xòe cho tôi một bông hoa rất đẹp và nhắc tôi câu nói của Trịnh Công Sơn “hãy đi đến tận cùng của nỗi tuyệt vọng để thấy rằng tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa”. Sau một cuộc trò chuyện rất dài với NỖI BUỒN tinh nghịch, tôi thấy ôi nó thật đáng yêu. Câu chuyện rất dài và tôi sẽ kể trong một dịp khác, nhưng tóm lại là vào buổi sớm mai khi tỉnh giấc, ngồi uống cafe trong căn nhà gỗ không chỉ có vợ chồng tôi và người bạn HẠNH PHÚC lúc nào cũng đi theo chúng tôi, còn có bạn NIỀM TIN và bạn BAO DUNG ngồi cạnh tôi. Còn NỖI BUỒN bận đi lang thang đâu đó trong những hàng cây xanh ở tít phía xa cùng đàn cừu trắng đang mải mê gặm cỏ.
Lại nói về chú Jacques, con người này tôi mới gặp lần đầu sao mà thấy quý mến và ấm áp thế. Chú là chồng của dì Nathalie, dì của anh Gwen. Anh Gwen có rất nhiều các bà dì và chẳng hiểu sau ai tôi gặp cũng gần gũi và ấm áp lạ kỳ, ai cũng coi tôi và thương tôi như con, làm khi viết những dòng này, trong căn phòng còn thơm mùi quả chín chúng tôi mang về từ ngôi nhà gỗ ấy, tôi lại thấy rưng rưng, hệt như lúc gia đình dì Nathalie đưa chúng tôi ra ga tầu bằng xe ô tô của họ và họ cũng trở về thành phố. Lúc đó, nếu chia tay lâu hơn chắc tôi sẽ lại khóc, giống như buổi tối hôm trước khi mọi người vừa ngồi uống trà, chơi Scrabble xong thì bắt đầu ngồi nói chuyện nọ chuyện kia, và trong khi đang nói chuyện với Alice thì tôi khóc. Có thể tôi khóc vì lòng mình đang có nhiều muộn phiền mang theo từ Việt Nam, có thể tôi khóc vì tình cảm của mọi người quá ấm áp, có thể tôi khóc vì ngôi nhà này thật đẹp, yên tĩnh và bình yên, có thể tôi khóc vì những gì quá tốt đẹp mà chú dì đã dành cho chồng tôi suốt thời thơ ấu của anh, có thể tôi khóc vì một câu nói cảm động của chú Jacques dành cho Gwenhael. Câu nói mà nhiều năm qua chú chưa bao giờ nói với Gwenhael nhưng khi tôi muốn nghe kể về thời thơ ấu của anh, chú đã nói cho chúng tôi nghe.
303665_3277749753651_96104898_n
Đây là ngôi nhà ở một miền quê, chỉ dành riêng cho mọi người vè đây nghỉ những ngày cuối tuần hoặc những kỳ nghỉ dài. Đi xe lửa từ Lyon về đến thành phố đó hết khoảng 50 phút, sau đó chú dì đi ô tô ra đón hết khoảng 40 phút nữa. Con đường này ban đầu cũng đi qua những thị trấn nhỏ và cuối cùng dẫn vào một khu rừng cả hai bên đường toàn là bóng cây xanh nối với nhau như cánh cửa vòm rất dài. Rồi sau đó là một ngôi nhà gỗ xung quanh toàn cây cỏ. Khi đưa tôi lên tầng 2 và dắt tôi vào một nhà tắm rất xinh, chồng tôi nói, anh chính là người lát nền nhà tắm này đấy. Thời thơ ấu của anh Gwen, khi những dứa con của chú dì chưa ra đời, chú dì mua ngôi nhà này và sửa sang lại, cứ kỳ nghỉ thì đưa anh Gwen về đây và anh Gwen cùng chú tập làm thợ mộc, trang trí thêm cho ngôi nhà, hết kỳ nghỉ họ lại trở về thành phố. Ôi, sao cuộc đời con người ta thật biết cách sống thảnh thơi. Đang trên đường đi sẵn sàng có thể dừng ô tô lại trước một dòng sông, rút thuốc ra cuốn, ngồi rít một hơi, chỉ dể ngồi sưởi nắng.
Vào buổi sáng sớm cả nhà ra phía sau hái quá chín, mùi quả chín thơm nức cả không gian. Không hiểu sao từ hồi sang đây tôi ngửi thấy nhiều mùi thế, và tôi hay ngắm bầu trời xanh thế. Buổi chiều ngồi sưởi nắng dưới gốc cây, chúng tôi trò chuyện với nhau về nhiều dự định trong cuộc sống mới. Buổi tối ngồi uống trà, chơi scrabble, nghe những bản nhạc thật hay, Alice tò mò lấy sách tiếng Việt của anh Gwen ra học. Alice học tiếng Hy Lạp ở trường đại học, yêu một anh Hy Lạp, và dì lại ngồi đeo kính học tiếng Hy Lạp trong khi chú Jacques bỏ thêm củi vào lò sưởi. Có lúc chúng tôi lại đi xe ô tô vào thành phố, ra chợ mua hoa quả và thức ăn, đứng ngay tại ô tô mà ăn những quả chín mọng, ngọt ngào, ngấu nghiến vì đói. Tôi cũng nhận ra mình có thời gian và tâm trí ăn nhiều trái cây hơn. Ở VN mẹ tôi cứ đưa cho tôi thì tôi lắc đầu. Bởi tôi không có cả tâm trí để ăn gì ngoài việc nhét một thứ gì vào bụng cho đỡ đói.
Alice kể hồi nhỏ đồ chơi của anh Gwen chỉ toàn là máy bay. Tôi có biết anh Gwen ước mơ trở thành phi công và toàn bộ những trang anh đọc, những phim anh xem, những sách anh mua thường liên quan nhiều đến các vì sao, vũ trụ, máy bay…Khi chúng tôi đi vòng quanh khám pha ngôi nhà, ở trên đỉnh đồi là một bầu trời xanh rộng mở. Kỳ lạ là ở đây cũng có nhiều máy bay bay qua, để lại những vệt trắng dài trên nền trời xanh thẳm. Khi chúng tôi trở về khuôn viên của ngôi nhà thờ ở Lyon vào buổi đêm, với tay xách nách mang là trái cây, bơ, xúc xích và quà của dì Nathalie (hệt như từ quê mẹ về thành phố) cũng có chiếc máy bay bay ngang qua trên bầu trời. Người ta nói khi yêu một người là yêu cả nhiều thứ thuộc về con người ấy. Với tôi, tôi thấy yêu chính ước mơ của chồng mình, đó là một ước mơ đi suốt cuộc đời anh ấy từ thời ấu thơ cho đến tận bây giờ, và chắc là đến tận về sau.
598605_3277774634273_542327301_n
Và tôi yêu tất cả những gì thuộc về lịch sử con người ấy, cũng như yêu tất cả những gì thuộc về lịch sử con người mình. Trong cuộc trò chuyện với NỖI BUỒN, tôi đã hiểu thế nào là tầm quan trọng của lịch sử đối với sự phát triển của một đất nước, một tổ chức, một con người. Lịch sử không phải là cách mà tôi đã được dạy chúng ta bắn rơi bao nhiêu máy bay, lịch sử là cách mà chúng ta nhìn nhận về những thứ đã qua. Chúng ta không thể bịa ra lịch sử, chúng ta không thể chối bỏ lịch sử, chúng ta chỉ có thể dựa vào lịch sử để sống tốt hơn cho ngày hôm nay và cho ngày mai. Ngôi nhà gỗ đó, là một phần lịch sử gắn với cuộc đời anh Gwen. Và thật tuyệt vời, tôi có thể đưa con trai tôi quay lại nơi đây. Không giống như nhiều khi tôi cứ nhớ tiếc hoài những khoảnh khắc đẹp, những căn gác đẹp chúng tôi đã trải qua những ngày hạnh phúc bên nhau tại Melaka và Kuala Lumpur trong tuần trăng mật. Ở Pháp, tôi có thể đến thăm những tôi đã đến, thêm một hoặc nhiều lần nữa trong cuộc đời.

 

(Ảnh mình chụp cũng đẹp phết chứ nhỉ 🙂

 

Đoàn Minh Hằng

Viết tháng 11/2011

 

 

Fighting deep inside the soul

Last week, my husband and I watched “Revolutionary Road” in Megastar. Today we have just watched “The Trap” in Cinematheque. In those two films, the two main characters die. From that I can see something fighting deep inside the soul that only death can solve. (So we are very lucky because we never had something so complicated inside like that. Or we still control our complexity.)

“Revolutionary Road” is about one couple who are married for some years, have 2 children, one day they feel bored with the normal life and want to change it. They decide to go to start a new life in Paris. Because of having to take care of the family the man has to waste every day with a boring work. They think that if they go to Paris they can have time to think about what they really want to do or really want to become. But the wife get pregnant and they have to cancel their plan. At the same time the husband is offered a higher position with a higher salary. He’s facing a hard choice between allowing his wife to abort and change life or keep the child and continue this boring life. But his wife still want to pursue her dream of innovation. Her will seem strong. Something fighting deep inside. She really want to change her life. It could not be different as what she thought, dreamt and planned. So she decide to abort, causing her own death. She knew that otherwise she’d have regretted it all her life.

 

 

images (1)

 

 

“The trap” is about one man who needs money for his son’s operation. 26,000 euros. His wife publish their call for help in a newspaper. One man call for him to say that if he kill one rich man he would be given enough money for his son. Firstly he refuses but his son nearly die so he has no choice. The man who hired him disappear after he kill the rich man. He go to tell the truth to the police but they don’t believe him because he got drunk. The wife of the man who was killed sent to his wife enough money for his son’s operation. One the day the son is schedule to be operated he comes to the wife of the man he killed to tell the truth. But although he told the truth his soul still is not in peace. Although the wife of the man he killed let he go his soul is still fighting. In the end of the film he stop his car for a long time, one car pass by, one noise of gun. (No one know who kill him but he died. Maybe he killed himself, maybe the man who hired him killed him, maybe the brother of the rich man killed him). But in his case, only death help him solve his problem.

 

Because of writing in English I can not express all the ideas I want to share. But every small things of the films make me feel that the directors are excellent in every small detail of describe people’s soul.

 

Viết năm 2010

 

 

Sách giống như người bạn thân quen

1530566_10200884196498243_1981886035_n

 

Tôi ít đọc sách theo phong trào, thậm chí có những quyển người ta cho là tầm phào thì tôi lại đọc. Đơn giản, nó là cuốn sách hợp với sự hiểu biết và trải nghiệm của tôi hoặc không nằm ngoài vấn đề tôi đang quan tâm. Với một số lĩnh vực ngoài văn học thì tôi đọc sách theo nhu cầu cần phải áp dụng vấn đề gì đó ngay vào thực tiễn và có sự so sánh đối chiếu giữa thực tế và sách vở. Đối với sách văn học, tôi không tìm trong đó những câu chuyện tình, tôi tìm được những tiếng nói nội tâm, trải nghiệm sống, sáng tạo văn học, nhưng đều có sự liên tưởng đối chiếu thực tế với cuộc sống và với những gì mình đã hiểu về cuộc đời có thực. Có những vấn đề tôi hiểu lờ mờ về nó, thì sách đã viết được ra bằng ngôn từ để tôi có thể gọi được rõ ràng tên những vấn đề mà tôi suy nghĩ và rút ra về cuộc sống.

 

Sách lớn lên theo ta cũng năm tháng cũng theo nghĩa đó. Với sự trải nghiệm chưa sâu sắc, khi đọc ta chỉ cảm nhận được một phần. Vài ba năm sau hoăc chỉ cần vài tháng sau đọc lại, lại có một sự cảm nhận sâu sắc hơn, nhìn được nhiều vấn đề hơn từ cùng 1 văn bản. Chính vì thế, khi biết mình thật sự đang quan tâm về vấn đề gì, tôi mới tìm đọc để sách hợp với mình, để thấu hiểu nó sâu sắc hơn, không muốn khoác lên mình những cuốn sách quá nặng về tri thức mà ko hiểu hết được nó. Dần theo năm tháng mình sẽ lựa chọn những cuốn khó hơn, nếu cần hiểu sâu sẻ đọc ít nhất 2 lần.

 

Sách cũng nói với ta những tiếng không lời. Sách không phải là những thứ ồn ào, phô diễn. Khi đi vào thế giới của sách, ta cảm thấy mình được yên tĩnh, bình yên, đồng cảm. Sách là chắt lọc những tiếng nói tinh hoa và được chắt chiu nhất từ tâm hồn của người viết. Hẳn ta sẽ tìm thấy những gì sâu kín và những giá trị đẹp đẽ từ đó. Ta đọc, chỉ vì ở đó ta có một nơi trú ngụ của tâm hồn. Ta là bạn của sách. Chứ ta không cần bất cứ những mỹ từ tri thức hay văn hóa đọc nào từ sách.

 

Sách cũng chắp cánh cho ta nhiều ước mơ, truyền cảm hứng từ những khát vọng và sáng tạo. Sự sáng tạo của các tác giả cày xới không ngừng trong những cuộc chơi của ngôn từ, ta cảm thấy hứng thú với việc tìm cách biểu đạt những nội dung khác nhau theo những cách khác nhau mà lại giấu kỹ bên trong những điều sâu kín. Chỉ có những người coi sách như tri kỷ mới biết được. Những nhân vật, những cuộc đời trong sách trao cho ta những khát vọng, tin yêu và nhiều giá trị nhân văn, để ta lấp đầy những khoảng trống bên trong mình, cả về tâm hồn và sự nhận biết cuộc sống.

 

Hãy đơn giản coi sách như người bạn thân quen.

 

 

Bài thơ tình cho những người không đến được với nhau

7739399002_0993c5146b

Chẳng thể nào bay đến được với nhau
Cho dù mình yêu nhau đến mấy
Ở xa anh lúc nào em cũng thấy
Trong lòng mình một khoảng trống mênh mang

Hà Nội mùa này đông cũng sắp sang
Một mình em bơ vơ nơi phố vắng
Một mình em với nỗi buồn thầm lặng
Gió thổi rất nhiều làm sống mũi cay cay

Đừng đến đông ơi, mình sẽ lạnh lắm thay
Sẽ lạnh lắm vì anh không bên cạnh
Em thèm một vòng tay xiết mạnh
Một nụ hôn dài bất tận đến hôm sau

Chẳng bao giờ anh về với em đâu
Không phải bởi ngăn sông cách núi
Không phải bởi tình yêu em tàn lụi
Mà bởi vì em nhỏ bé mong manh

Mà bởi vì bầu trời rất xanh
Bởi những điều em làm sao hiểu nổi
Dù tim em có thiết tha thầm gọi
Thì bóng hình anh vẫn mãi ở nơi xa

Trái tim em vẫn chẳng được vỡ òa
Vẫn chẳng được mềm đi trong vòng tay xiết chặt
Vẫn chẳng được dập dồn hôn lên môi, lên mắt
Vẫn chẳng bao giờ được sưởi ấm bởi anh

Bởi vì bầu trời xanh đến là xanh
Bởi những điều em làm sao hiểu nổi
Làn môi em vẫn cháy hồng thầm gọi.
..môi anh…

Đoàn Minh Hằng 2003

Nhìn bằng trái tim

images

 

Nhà văn Pháp Saint-Exupery trong cuốn Hoàng Tử Bé viết rằng, “Muốn nhìn đúng phải nhìn bằng trái tim – mắt thường làm sao thấy được những điều vô hình.”

 

Có một lần tôi được biết đến một trò chơi rất hay. Dùng ngón trỏ của bàn tay này chạm vào ngón cái của bàn tay kia ta sẽ được một khuôn hình và tưởng tượng đó là một cái máy quay. Giơ lên ngang mặt và nheo mắt lại để nhìn những vật chỉ có trong khuôn hình ấy, đôi khi cũng tìm thấy những hình ảnh thật thú vị. Nhất là khi nằm dưới bãi cỏ giơ khuôn hình bằng tay đó ngang mặt để nhìn lên trời và quan sát những đám mây. Sau mỗi một cái lướt tay, những đám mây trong khuôn hình sẽ khác và ta lại tưởng tượng ra một hình ảnh khác.

 

Mắt của chúng ta cũng giống như một máy quay phim. Và những cảnh quay trong điện ảnh thể hiện góc nhìn của mắt. Tôi còn nhớ trong một bộ phim truyền hình “Hãy về với anh” trên VTV3 có một cảnh quay rất ấn tượng. Đó là cảnh cô gái chơi đàn dương cầm gặp lại người yêu cũ trong một quán nhỏ. Hai người ngồi đối diện nói chuyện với nhau. Thật bất ngờ lần đầu tiên tôi được thấy một cảnh quay lạ và đẹp đến thế.

 

Cả một khuôn hình chỉ quay một nửa mặt có đôi mắt mở to của cô gái đang lắm nghe người con trai nói. Rồi chuyển sang quay từng phần mặt của người con trai, từ mắt bên này, mắt bên kia, đến cái miệng. Rồi lại quay về đôi mắt của cô gái. Như là muốn nói rất lâu ngày rồi họ không gặp lại nhau, và họ nhìn nhau tới từng chi tiết trên khuôn mặt.

 

Liệu rằng nhiếp ảnh có liên quan gì đến quay phim không nhỉ. Trong bộ phim kể trên có đoạn một cô gái và một chàng trai đang đi chụp ảnh để lấy ảnh dự thi trong một cuộc triển lãm. Đề tài mà cô gái chọn là “các cặp tình nhân”. Cô gái chỉ cho chàng trai nhìn thấy các cặp tình nhân trên phố và thao thao bất tuyệt kể rằng đôi kia vừa quen nhau, đôi kia đang giận nhau, đôi kia vừa mua tặng nhau cái gì đó. Chàng trai ngạc nhiên hỏi “sao em biết?” Cô gái hồn nhiên trả lời: “Em cảm nhận thế, và em chụp ảnh theo sự cảm nhận của mình.”

 

Trong cuộc sống, khi nhìn nhận mỗi sự việc mỗi chúng ta đều có cảm nhận riêng và có cách xử lý tình huống theo sự cảm nhận đó. Có người nhìn vật này, cảnh này lại sáng tác được văn, thơ, nhạc, hoạ, có người lại chả thấy cảm xúc gì đặc biệt. Có người nhìn thấy những cảnh đời không may mắn thì dấy lên một lòng thương cảm, có người tỏ ra ghê tởm, có người lại dửng dưng. Thông điệp trong truyện ngắn “Đôi mắt” của nhà văn Nam Cao đến nay vẫn còn nguyên giá trị “Người ta chỉ xấu xa dưới con mắt của phường ích kỷ.”

 

Những nhà nhiếp ảnh, những nhà quay phim, trước tiên hẳn phải là những người am hiểu về nghệ thuật để đem đến cho mọi người những bức ảnh, những cảnh quay đẹp và chân thực. Vì họ am hiểu về nghệ thuật, về cái đẹp tức là con mắt họ biết hướng về những góc nhìn sao cho nắm bắt được cái thần, cái hồn, và ghi cái khoảnh khắc của sự vật, hiện tượng, hay như trường đoạn của bộ phim. Nhưng cái nghệ thuật mà họ đem lại cho chúng ta chính là từ cái tâm, từ sự cảm nhận sâu sắc của họ về những điều đó.

 

Tôi vẫn nhớ một bài luận ngắn bằng tiếng Nhật trong sách giáo khoa thời đại học, viết về một bộ sưu tập của một nhà nhiếp ảnh chụp về những số phận con người cận kề cái chết vì những hiểm hoạ của nạn Ma tuý và đại dịch AIDS. Trong 60 cái ảnh được đem ra triển lãm có một cái ảnh không chụp mắt của một cô bé. Bức ảnh chụp một bé nằm trên giường với cái miệng mở ra đau đớn.Cô bé này đã nằm liệt rất lâu và hoàn toàn không thể trò chuyện được. Điều duy nhất mà người ta có thể đọc được tâm hồn cô là đôi mắt, nhưng tác giả lại không chụp.

 

Ông giải thích rằng đó sẽ là một đôi mắt đầy oán trách cha mẹ cô bé. Thêm một lý do nữa là trước khi chụp ảnh ông thường trò chuyện để xin sự cho phép của những nhân vật trong ảnh.Và những nhân vật này rất sẵn lòng và thanh thản đối mặt với sự ra đi của mình. Nhưng qua ánh mắt của cô bé này sẽ nói gì, điều đó ông không thể biết chính xác được. Miệng cô bé cứ mở ra những tiếng kêu đau đớn ông chỉ chụp cái miệng như là muốn nói lên sự khao khát sống của cô bé.

 

Nhiếp ảnh, điện ảnh, quả là có nhiều điều lý thú mà chúng ta chưa có cơ hội được khám phá ra. Nhưng con mắt và cái tâm của chúng ta nên nhìn mọi thứ theo một chiều hướng tích cực. Đôi khi chúng ta không nhìn một sự vật hay con người nào đó theo chiều hướng thiện cảm được thì hãy quay máy quay sang hướng khác để tìm những thước phim đẹp cho riêng mình trong bộ phim cuộc đời của chính mình.

 

 

Tổng kết đọc sách năm qua

1486921_10200813085000500_22007951_n

Năm qua vẫn thất nghiệp và nghèo đói, ngoài trông con ra không biết làm gì chỉ biết mỗi đọc sách. List dưới đây rất dài, tổng cộng khoảng 44 quyển đã đọc và 10 quyển đọc dở.

Nói chung những cuốn ấn tượng nhất còn đọng lại là: Trần trụi với văn chương, Đời nhẹ khôn kham, Đôi bạn chân tình, Tất cả những dòng sông đều chảy, Những bông hoa trên tầng áp mái.

Hai cuốn muốn đọc lại là: Đời nhẹ khôn kham và Nghệ thuật tiểu thuyết.

Sang năm trình cao hơn em mới dám mon men đọc các quyển khó nhé.

====

1.Bắt trẻ đồng xanh

2. Made in Vietnam

3. T mất tích

4. Chinatown

5. Thang máy Sài Gòn

6. VânVy

7. 1Q84 (cả 3 tập)

8. Một mình ở Châu Âu

9. Trần trụi với văn chương

10. Đời nhẹ khôn kham

11. Xách ba lô lên và đi

12. Đôi bạn chân tình

13. 50 sắc thái (2 tập, còn tập 3 chưa đọc)

14. Hoa tầm xuân của mùa thu

15. Bên thắng cuộc

16. Thư tình gửi một người

17. Thế giới là một cuốn sách mở

18. Cô gái năm ấy chúng tôi từng theo đuổi

19. Mãi mãi là bao xa

20.  Người lớn cô đơn

21. Yêu trên từng ngón tay

22. Có hai con mèo ngồi bên cửa sổ

23. Khởi nghiệp tinh gọn

24. Người mẹ tốt hơn là người thầy tốt

25. Tâm lý trẻ thơ

26. Dạy con kiểu Nhật

27. Con cái chúng ta đều giỏi

28. Giấc mơ của bạn nhất định sẽ thành hiện thực

29. Những bông hoa trên tầng áp mái

30. Quán trọ hoa diên vĩ

31. Tuyển tập truyện ngắn Raymond Carver

32. Tuyển tập truyện ngắn Maupassant

32. Tuyển tập truyện ngắn Sagan Francoise

33. Tuyển tập truyện ngắn viết về phụ nữ

34. Tuyển tập truyện ngắn đoạt giải Nobel

35. Truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư

36. Truyện ngắn Nguyễn Đình Tú

37. Truyện ngắn Vũ Trọng Phụng

38. Giông tố

39. Vỡ đê

40. Cơm thầy cơm cô

41. Cạm bẫy người.

42. Lá rơi trong thành phố

43. Người thầy

44. Tất cả những dòng sông đều chảy.

 

Đang đọc dở

 

1. Đám đông cô đơn

2. The invention of Solitude

3. Câu chuyện dòng sông

4. Sói thảo nguyên

5. On writing

6. My life in France

7. Raising children compassionately

8. Other colors

9. Ông trăm tuổi trèo qua cửa sổ và biến mất

10. Đức mẹ mặc áo choàng lông.

===> ĐỌC THẬP CẨM THƯỢNG VÀNG HẠ CÁM, TRONG ĐÓ NHỮNG QUYỂN THUỘC LOẠI KHÓ HOẶC CHỈ CÓ BẢN TIẾNG ANH THÌ LƯỜI NÊN CÒN ĐANG DANG DỞ. (Quyển 9 và 10 trong list bên dưới là đang đọc dở vài ngày gần đây và vì nó dễ nên sẽ đọc trước 🙂

Philéas était en France

tumblr_inline_mj2uguorAZ1qz4rgp

Quand Philéas était en France, il allait souvent au parc avec Maman. Il y a un parc près de chez lui qui n’est ni grand ni petit. En été, il y a beaucoup d’enfants qui viennent ici avec leurs parents après l’école. Les enfants jouont au toboggan, à la bascule, à chasser l’autre, jouons dans la terre ou à courir après les pigeons. Les enfants apportent aussi leurs vélos, trottinettes, voitures ou ballons pour jouer dans le parc. Leurs parents jouent avec eux ou restent assis à bronzer, ou s’assient ensemble pour discuter pendant que les enfants courent librement dans le parc.

 

Près de la maison il y a d’autres grands parcs avec de grandes pelouses et les fleurs fleurissent en été. L’après-midi, beaucoup de gens viennent ici pour déjeuner sur l’herbe. Le travail de Papa est juste à côté d’ici alors Maman apporte de la nourriture pour manger avec lui. Le soir, beaucoup de parents emmènent leurs enfants jouer après l’école. Les enfants jouent et sautent autour des adultes assis ou allongés sur l’herbe lisant un livre. Philéas aimes poursuivre les pigeons.

 

Dans la ville il ya un très grand parc bien connu appelé Parc de la Tête d’Or. Il s’agit d’un parc avec un grand lac et beaucoup d’ombre des arbres et de grandes pelouses, avec des canards, des oiseaux, des animaux et les fleurs. Le week-end Papa et Maman l’emmènent au parc pour jouer toute la journée et faire la sieste sur l’herbe. c’est intéressant de vienir ici parce que Philéas peut regarder beaucoup d’animaux, des fleurs et jouer avec le train et les bateaux aussi.

 

Une fois on a pris les vélos pour aller dans un autre parc plus loin dans la campagne. C’était magnifique, on y est allé avec des collègues de Papa. On a fait un barbecue, du badminton, du volley-ball, on s’est baigné et on a mangé des glaces.

Moi, à la retraite

Moi, à la retraite, j’aurai 60 ans. J’aurai un fils et une fille. Mes enfants seront mariés et ils auront des enfants aussi. Donc, j’aurai un petit-fils et une petite-fille.

J’habiterai dans une grande ville près de la mer. Quand if fera beau je vais à la pêche avec mon mari dans le bateau de pêche. Nous aimons manger les poissons et les fruits de mer. Nous marcherons souvent sur la plage et regarderons les bateaux et les oiseaux. Nous aimons regarder le ciel quand le lever du soleil et le coucher du soleil aussi.

Ma passion, c’est d’écrire les nouvelles, Quand je serai à la retraite, j’aurai beaucoup de temps pour écrire. Je lirai, imaginerai et écrirai les histoires. Je rêverai de mes nouvelles seront des bestseller.

La famille de mon fils sera à Paris. La famille de ma fille sera à la campagne. En vacanes mes petit-fils et petit-fille iront chez moi. Mes nous souvent irons à Paris ou af la campagne. Je serai heureuse de passer du temps avec mes enfants et mes petit-enfants.

Mes parents habiteront au Vietnam. Quand j’aurai 60 ans ils auronts 85 ans. Je reviendrai au Vietnam et passerai du temps avec me parents aussi. Ils seront heureuses de mon revenir. Nous boirons du thé et parlerons beaucoup pour de la vie.
C’est heureuse non la vie.