1.6.18

Chúng ta nên háo hức lăn xả vào cuộc đời với một trái tim nồng ấm, hay dè dặt và khép kín? Dẫu cho trái tim có bao la đến đâu thì cũng không tránh khỏi những ngậm ngùi về những vết xước do những cuộc gặp gỡ mang lại. Những cuộc gặp gỡ luôn có ích, nó giúp chúng ta soi rọi mình với thế giới, nó giúp chúng ta mở ra những cánh cửa bên trong chúng ta, nó giúp ta nhìn nhận lại bản thân mình, nó có thể khẳng định chắc chắn một điều gì đó về bản thân, nó làm như chúng ta cảm thấy rằng mình đang trao đi điều gì đó tốt đẹp cho người khác, hoặc làm điều gì đó tốt đẹp hơn cho chính chúng ta. Nhưng rồi luôn đến lúc, chúng ta ngồi lại một mình, để nhìn thêm một vết xước nữa, lại vừa cứa thêm vào trái tim và tâm hồn chúng ta, bên cạnh những vết sẹo cũ đã lành.

Continue reading “1.6.18”

Con sẻ vàng

Tiên sư thằng Boris. Phải, chính nó, cái thằng nham nhở ấy. Nếu nó không đến vào phần 2 của cuốn sách, hẳn tôi đã muốn đập ngay cái kindle. Suốt một tháng tôi rật rờ mở sách ra rồi lại đóng lại, không sao đi qua nổi đoạn mất mẹ của thằng Theo. Tôi bắt đầu giương cao cái lá cờ vĩ đại mà một vài người đã tâm đắc: “Anh viết gì không quan trọng mà quan trọng là cách anh viết như thế nào.” Phải, tôi ưa những tác phẩm có giọng văn riêng, bập vào một phát thích ngay để có thể đọc hết một lèo trong đêm. Còn những giọng văn buồn ngủ thì chỉ muốn gấp sách lại cho nhanh. Nhưng mà cẩn thận, những nhà văn viết kiểu giấu trong sách một con dao sẵn sàng đâm thẳng vào tim độc giả thì cũng nguy hiểm vãi cả ra.

Continue reading “Con sẻ vàng”

Mưa

Thành phố, biển, tháng tư, đón tôi bằng cơn mưa. Từ sân ga, qua bến cảng, theo những con đường nhỏ, tôi đi trong tấm màn nước mỏng. Đến khi mà nước, ngấm vào thịt da, và, tôi thấy từ cơ thể mình trổ ra những chiếc lá.

Căn phòng sáng. Rèm trắng mỏng, có in hình những cánh buồm. Bên ngoài ô cửa kính, tiếng mưa. Khi âm thanh từng giọt mưa, vọng đến tai tôi, tí tách, tách tí tách, tôi thấy lòng mình, trong suốt. Không rõ bởi giọt mưa trong, hay bởi tiếng mưa trong, hay bởi tôi đang ở trong, một khoảnh khắc trong, văn vắt.

Nhật ký viết (4)

Tôi muốn viết bằng một giọng văn trong sáng. Nếu đó là một câu chuyện buồn tôi sẽ tìm cách xử lý mà ở đó không quá xoáy sâu vào những mất mát đau thương. Cần phải sử dụng những thủ pháp nghệ thuật, cách kể chuyện làm mờ đi phần bóng tối, nhưng người ta vẫn cảm nhận được sự hiện diện của bóng tối. Nhưng tôi muốn trao cho người đọc một món quà. Đó là trong bóng tối, người ta có thể tìm thấy hơi ấm, và ánh sáng.

Mỗi một truyện ngắn tôi muốn thử nghiệm một giọng văn khác nhau, bằng cách đổi nghe các loại nhạc khác nhau. Trong năm năm tôi chỉ nghe cổ điển nên phải nói rằng cổ điển đã ngấm rất sâu trong tâm hồn tôi. Hiện tôi đang đổi qua nghe blues, một trải nghiệm rất thú vị. Tôi muốn thử nghiệm cả nhịp điệu của Blues, Rock trong nhịp điệu văn chương của mình, trong tương lai.

 

Phương thức “PROUST’S MADELEINE” giúp những những thanh thiếu niên Pháp bị nhà nước Hồi giáo tẩy não.

29894100_10156360650187884_750962244_o.jpg
 
Pháp là nước có số lượng các công dân tham gia vào nhà nước Hồi giáo nhiều hơn các nước Châu Âu khác. Những thanh thiếu niên, kể cả gốc Hồi hoặc không theo đạo Hồi, bất kỳ một lúc nào đó trở nên chán nản, trống rỗng, bất mãn, trầm cảm, thấy mình bất tài vô dụng, bị đứng bên lề của xã hội, đều là mục tiêu nhắm đến của nhà nước hồi giáo. Chúng sẽ thực hiện những cuộc tiếp cận những người này, tẩy não và đưa họ sang Trung Đông tham gia vào đội quân thánh chiến, rồi trở lại nước Pháp (Châu Âu) gây ra những cuộc khủng bố thảm khốc.

Continue reading “Phương thức “PROUST’S MADELEINE” giúp những những thanh thiếu niên Pháp bị nhà nước Hồi giáo tẩy não.”

Ở Starbucks

Có lẽ người ta đã thành công trong việc chế biến nước cống để thành cafe Starbucks. Khi uống ngụm đầu tiên tôi tự hỏi không biết người ta đã lấy cái thứ nước này từ cống nước ngầm nào trong thành phố. Nhưng vì muốn chống cự lại cơn buồn ngủ, tôi cố uống ngụm thứ hai. Lần này tôi chợt thầm thốt lên khi thứ chất lỏng đó xộc thẳng vào cổ một vị đắng nghét: “Ôi cái thứ thuốc độc này sẽ làm mình bất tỉnh trong bao nhiêu phút nữa.” Tôi không dám uống ngụm thứ 3 vì sợ nó sẽ giết chết một buổi sáng mùa xuân trong lành và tinh khiết trong tôi. Tôi biết cafe Starbucks dở kể từ khi biết thưởng thức những hương vị cafe ngon khác. Nhưng có một lý do khiến tôi vẫn thường ghé qua Starbucks nằm trong ga lớn nhất thành phố. Ở ngoài ga có một quán rất xịn, cafe ngon miễn chê, nhưng ngặt nỗi 9h sáng mà heo hắt như chùa bà đanh.

Nếu bạn đang ngắm nhìn một khung cảnh qua ô cửa sổ. Một nền trời xanh biếc, giả định tạm thời tĩnh trong giây lát. Thò vào khuôn hình của khung cửa đó là một cành cây, có lẽ đầu xuân nên chưa kịp trổ lá, mà chỉ có một con chim đậu. Hẳn nhiên, vì ngược sáng, nên bạn chỉ thấy mầu đen. Một vài đám mây trôi qua. Một chiếc máy bay bay qua. Một đàn chim vụt qua. Thực ra thời gian đang lướt qua nhưng bạn không nhìn thấy. Con chim duy nhất đó đang đậu, vẫn tĩnh trong khung hình.

Ở quán cafe trong ga, người ta chỉ vào uống một cốc cafe vội vã rồi xách va li ngược xuôi theo những chuyến tầu. Họ ghé qua thành phố này trong giây lát. Họ mang theo phía trước những cuộc hành trình. Câu chuyện gì của họ trước và sau khoảnh khắc ghé qua ga này. Họ bước ra, những người khác tới lấp đầy những chiếc ghế.

Chỉ có tôi là người đang ngồi yên trong một góc, như con chim trong khung hình một ô cửa sổ giả định kia, đang ngắm nhìn dòng chảy của cuộc sống, bỏ ý định kiện hãng cafe Starbucks vì một ly cafe quá dở, vì tiếng nhạc piano của một người lữ khách từ ngoài sảnh vọng vào, len lỏi trong âm thanh lạo xạo của máy pha cafe và tiếng lao xao trò chuyện.

Con chim bỗng vươn cao cổ cất tiếng hót, như tâm hồn tôi ngân lên một khúc nhạc. Ngoài cửa quán, những nụ hôn tạm biệt, và tiếng những đoàn tầu đang rầm rập vào ga, rời ga.

Nhật ký viết (3)

Chúng ta sẽ không nhìn thấy điều gì đó nếu như bên trong chúng ta không có sẵn một điều gì đó. Nói một cách khác, chúng ta nhìn nhận thế giới không phải chỉ bằng giác quan bên ngoài mà còn bằng cả thế giới quan ở bên trong. Cũng như chúng ta không thể nắm bắt may mắn, tình cảm yêu thương, nếu như bên trong chúng ta không sẵn có. Chúng ta không thể tạo ra điều gì mới mẻ khi gặp một xúc tác bên ngoài nếu như bên trong không sẵn có những suy tư về điều đó. Sự việc ở bên ngoài tác động đến những điều sẵn có ở bên trong, sẽ tạo thêm một góc nhìn, một quan điểm, một hành động, một phản ứng hoặc một phát kiến mới.
 

Continue reading “Nhật ký viết (3)”

Nhật ký viết (2)

Hôm qua tôi có viết về việc tôi không thích con người cá nhân trên facebook của mình như sau:

“Tôi không thích con người cá nhân của mình trên facebook lắm. Hơi tỏ ra hiểu biết hơn người. Có lúc tôi hoang tưởng như mình là đấng cứu tinh của nhân loại đến nơi. Cái thân tôi chưa chắc đã làm được gì hay ho để lại cho đời. Cho nên đôi khi tôi đành phải tự khóa (miệng) lại. Con người văn chương của tôi biết thân biết phận hơn. Biết rằng mình vô cùng nhỏ nhoi trước những bóng cây cổ thụ, có đọc toét mắt hay cầy cuốc cật lực trên cánh đồng chữ thì cũng còn khướt mới có được tác phẩm ra hồn. Văn chương VN kể cả trong nước và hải ngoại, chỉ có những thành phần bề nổi thì vớ vẩn chứ phần lớn có nhiều tác giả hết sức đáng nể.

Continue reading “Nhật ký viết (2)”

Nhật ký viết (1)

Vẫn còn vô cùng nhiều sách lý luận văn học cần đọc nhưng deadline đang tới thật gần, đành tạm thời gác lại. Có thể những cuốn đó sẽ có ích cho một cuộc khai phá lần sau. Cũng cần phải gác lại cả con người cá nhân, nghĩa là tạm dừng viết những suy nghĩ của con người cá nhân mình, mà phải viết bằng suy nghĩ của nhân vật, phái hóa thân vào nhân vật, cảnh vật xung quanh cũng là của nhân vật. Viết văn và viết suy nghĩ của mình về cuộc sống là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Viết văn, luôn giống như đứng trước một bức tường và phải phá vỡ nó, nói chung cần nhiều sức lực. Hình ảnh có thể rõ nét trong đầu, song để biến hình ảnh đó thành ngôn từ lại luôn là một chuyện hoàn toàn khác. Cần sự nhập tâm đi vào một thế giới bên trong truyện, nên cần sự yên tĩnh và tập trung nhiều hơn.

Continue reading “Nhật ký viết (1)”