15.9.18

5h sáng. Mình đang ngồi trên ghế sofa, êm ái, dễ chịu, và xung quanh toàn sách, trong phòng khách, nhà mẹ chồng. Quanh nhà nhiều cây cối và xa xa là núi. Mẹ chồng chuyển nhà từ vùng biển lên vùng núi, và cách nhà mình không xa như trước, vì thế chúng mình dễ dàng về chơi cuối tuần. Mình rất thích về nhà mẹ chồng vì luôn yên tĩnh thảnh thơi cho việc đọc và viết.

Continue reading “15.9.18”

11.9.18

Năm nay mình không định đăng ký đọc và nhận tạp chí từ The Paris Review, mà sáng nay dậy sớm lại phải nạp thẻ vì muốn đọc một số tài liệu trên đó. Từ hôm qua đến giờ mình toét mắt ra đọc về Naipaul, cái cảm giác tra bản đồ nơi ông từng sinh ra và nhìn thấy 1 cái mỏm đất bé tí chơi vơi giữa biển cho mình một cảm giác thật lạ và thú vị. Mình còn tra ra cả tên thị trấn được nhắc đến trong khúc quanh của dòng sông, và tên thật của người Đàn ông vĩ đại. Những điều mình tìm hiểu được này càng làm chắc chắn thêm luận điểm mà mình từng viết:

Continue reading “11.9.18”

9.9.18

Sáng nay mình chạy 3km, trong khi bố con Bi chơi bóng bàn ở công viên. Khi chạy, mình nghe france culture. Trước những khi dọn dẹp, nấu nướng, chạy bộ mình hay nghe thời sự quốc tế hoặc nhạc cổ điển. Nhưng giờ mình cần nâng cao tiếng Pháp nên mình sẽ chỉ nghe France culture, bất cứ khi nào làm việc chân tay thì mình sẽ nghe đài France Culture.

Continue reading “9.9.18”

7.9.18

Mình cần sự tĩnh lặng và yêu thích sự tĩnh lặng, để như cái cây mình cắm rễ sâu vào bản thân mình. Ai đó khi trở về với vùng đất nội tâm của mình, ngắt mọi kết nối với thế giới bên ngoài, mà có thể yên ổn ở trong đó, không cảm thấy chới với và trống rỗng, mà cảm thấy sự thanh tịnh, trong suốt và yên tĩnh để nghiền ngẫm nghiên cứu một điều gì đó thật sâu, thì đó mới chính là kẻ mạnh khi bước ra ngoài đám đông. Cần đám đông để biểu đạt nhưng cũng cần chỉ một mình để giữ cho mình một chiếc neo buông.

Continue reading “7.9.18”

20.6.18

Suốt cả tháng mình đọc sách và ghi chép tất cả những vấn đề có liên quan đến Linh Sơn, Cao Hành Kiện, hầu như chẳng đêm nào ngủ đủ giấc. Mãi hôm qua đã xong được một bài hòm hòm, biết là phải mất thêm mấy ngày tút lại nữa, nhưng hôm nay tự có cảm giác thấy mình được xả hơi, cho phép đầu óc nghỉ đôi chút.

Continue reading “20.6.18”

11.6.18

Tôi đã bày tỏ xong quan điểm của mình, tôi bắt đầu cảm thấy mệt mỏi với đám đông, cái tạng của tôi là vậy, tính cách của tôi là vậy, sôi nổi nhiệt thành, nhưng cũng cần những khoảng lặng. Tôi lại muốn lui về nơi chốn riêng tư này, để đào sâu hơn nữa, tích lũy hơn nữa, để rồi lại nở bừng lên những bông hoa.

Continue reading “11.6.18”

7.6.18

Dạo này mình chẳng bận tâm đến việc gì ngoài làm việc và thi thoảng quan tâm đến tình hình quốc tế, thời sự nước nhà. Mọi mối quan hệ xã hội ai quen ai thân ai đến ai đi mình chẳng màng, cũng chẳng phải bận tâm nghĩ ngợi xem người ta nghĩ gì về mình. Bản thân mình cũng chẳng có cái nhu cầu khoe khoang đời sống cá nhân an bình hạnh phúc, thậm chí có người hỏi đến chuyện tiền bạc mình cũng thấy khó chịu, xong thôi cũng chẳng bận lòng quở trách. Chỉ tự nghĩ là vì mình thật thà ai hỏi gì cũng nói, nên sau người ta lại cứ hỏi mãi nhất là chuyện nhà cửa tiền bạc, tự dưng thấy phiền hà, thấy đúng là khi giao tiếp mình cứ hỏi thăm mọi người, nói câu chuyện của mọi người, vừa là quan tâm đến họ, vừa là mình giữ cho riêng mình câu chuyện của mình.

Continue reading “7.6.18”

1.6.18

Chúng ta nên háo hức lăn xả vào cuộc đời với một trái tim nồng ấm, hay dè dặt và khép kín? Dẫu cho trái tim có bao la đến đâu thì cũng không tránh khỏi những ngậm ngùi về những vết xước do những cuộc gặp gỡ mang lại. Những cuộc gặp gỡ luôn có ích, nó giúp chúng ta soi rọi mình với thế giới, nó giúp chúng ta mở ra những cánh cửa bên trong chúng ta, nó giúp ta nhìn nhận lại bản thân mình, nó có thể khẳng định chắc chắn một điều gì đó về bản thân, nó làm như chúng ta cảm thấy rằng mình đang trao đi điều gì đó tốt đẹp cho người khác, hoặc làm điều gì đó tốt đẹp hơn cho chính chúng ta. Nhưng rồi luôn đến lúc, chúng ta ngồi lại một mình, để nhìn thêm một vết xước nữa, lại vừa cứa thêm vào trái tim và tâm hồn chúng ta, bên cạnh những vết sẹo cũ đã lành.

Continue reading “1.6.18”