HÀNH TRÌNH 21KM: Chạy bộ trong tuyết rơi nhẹ

Sau rất nhiều thời gian sống trong sự không hài lòng với bản thân, vì cứ phải đấu tranh bây giờ ngồi làm việc hay đi chạy, cuối cùng mình đã chốt được thói quen, mỗi sáng, vào đúng giờ đó, phải ra khỏi nhà. Thứ 2,3,5 lên phòng tập 1 tiếng rồi lên thư viện. Thứ 4,6 chạy 20 phút ngoài trời. Mình quyết định như vậy nhờ chồng mình bảo: “Thời gian bao lâu không quan trọng, quan trọng là chất lượng của thời gian.”

Continue reading “HÀNH TRÌNH 21KM: Chạy bộ trong tuyết rơi nhẹ”

HÀNH TRÌNH 21KM: Người truyền cảm hứng và những ghi chép từ phòng tập

Thông điệp của We Choice 2017 với chủ đề “Bình tĩnh sống”: “Giữa sự hối hả của những cơ hội mới, của thành công của những người xung quanh, giữa áp lực phải khẳng định bản thân…, con người càng cần hơn sự bình tĩnh trong tâm hồn, để kiên định theo đuổi đến cùng giấc mơ và niềm đam mê của chính mình, chỉ cần giữ một thái độ lạc quan, bạn sẽ tìm thấy con đường để vượt qua khó khăn.”

Continue reading “HÀNH TRÌNH 21KM: Người truyền cảm hứng và những ghi chép từ phòng tập”

Phát ngôn của Pierre Soulages về sáng tác và nghệ thuật

“Pierre Soulages được mệnh danh là “họa sĩ của màu đen và ánh sáng” bởi vai trò chủ đạo của 2 yếu tố này trong rất nhiều tác phẩm mang tính trừu tượng của ông. Từ năm 1979, ông bắt đầu sử dụng màu đen một cách khác biệt và đã sáng tạo nên phong cách nghệ thuật “outrenoir” (nghĩa là hơn cả màu đen) của riêng mình. Các tranh vẽ, tranh khắc kim loại và in thạch bản được ông sáng tác cả trước và trong thời kỳ “outrenoir” đã và đang được trưng bày tại các bảo tàng nổi tiếng nhất của nhiều quốc gia trên thế giới.”

Continue reading “Phát ngôn của Pierre Soulages về sáng tác và nghệ thuật”

“Smile” và “Sourire”

(French version below) 

Smile

Last year, as I walked in the park one time, I saw a woman (that I didn’t know) who was walking in the opposite direction. Even from afar she still kept her beautiful smile. At the moment I felt very good. I thought maybe she have a beautiful and happy soul that she could always smile out like that. She was not young anymore, and not really beautiful. But with a smile on her face, she was really beautiful. And from then, I try to smile everyday but it is not easy.

Continue reading ““Smile” và “Sourire””

Trong khe nứt của không gian và thời gian

Trong khe nứt của không gian và thời gian, là bài mình viết cảm nhận về tập truyện ngắn của nhà văn Kazuo Ishiguro. Post lại nhân dịp ông vừa đoạt giải Nobel văn học 2017.

1391128956.nv

“Dạ khúc, năm câu chuyện về âm nhạc và đêm buông” có bìa không nổi bật, nằm lẫn lộn trong những sạp sách lớn với vô số người chen chúc trong buổi Nhã Nam xả hàng kho sách. Tôi đã kiễng chân, vất vả lắm mới lấy được cuốn sách ra.

Tuy nhiên, dòng chữ ngay trang bìa dưới đây, đã quyết định cuốn sách phải thuộc về tôi, cho dù tôi chưa hề nghe nói về “Dạ khúc…” trước đó: “Một cuốn sách vô cùng thông minh về thời gian đang trôi qua cùng những khoảnh khắc thăng hoa khiến hành trình ấy trở nên đáng giá.” Có thể nói, trong khe nứt của không gian và thời gian ấy, tôi và quyển sách đã có duyên với nhau.

Kazuo Ishiguro, tác giả cuốn sách, là một cái tên hoàn toàn xa lạ với tôi dù ông…

View original post 1,341 more words

Ghi chép từ cuộc thi chạy Run in Lyon 2016 (phần cuối)

Bài viết cũ từ tháng 10/2016

Trở lại với phần cuối của loạt ghi chép về cuộc thi Run in Lyon 2016 thì điều đáng nói là mấy ngày trước cuộc thi mình bị cúm tịt hết cả mũi. Trước hôm thi trời mưa to và lạnh trông đến là rầu rĩ. Nhưng đến ngày thi thì mũi của mình đã đỡ nhưng vẫn cần phải mang theo giấy ăn. Cái túi buộc ngang bụng của mình nhỏ chỉ nhét vừa cái điện thoại thi thoảng còn móc ra móc vào để gọi điện cho bố con Bi nên không mang được nhiều giấy. Lúc trên đường chạy chỉ còn lại mỗi hai tờ, một tờ lau mũi một tờ lau mồ hôi 🙂 Vào trong hầm mồ hôi túa ra mà còn mỗi tờ giấy duy nhất nên nó ướt đẫm.

Continue reading “Ghi chép từ cuộc thi chạy Run in Lyon 2016 (phần cuối)”

Ghi chép từ cuộc thi chạy Run in Lyon 2016 (phần 2)

Bài viết cũ từ tháng 10/2016

Buổi chiều trước hôm thi uống cafe nên đọc linh tinh đến tận 2h sáng. Đọc xong hết cả cơn buồn ngủ nên trằn trọc đến tận 4h sáng. Nằm nghĩ đủ thứ linh tinh thì là không biết mai có khủng bố không. Nó mà nổ cho một phát thì banh xác. Trước đó ở một thành phố nào đấy cũng phải hoãn vì không đủ chi phí bảo vệ sự an toàn của giải đua. Xong rồi nằm nghĩ đủ các trò về cốt truyện này nọ mà mãi không ngủ được nên hôm sau 9h30 mới mò dậy được. Chỉ sợ chồng mắng cho là em đi thi mà chẳng nghiêm túc gì. Nhưng thật ra mình có kinh nghiệm trong việc điều khiển tinh thần. Có đôi khi cơ thể có thể không khỏe lắm nhưng tinh thần một khi đã phấn chấn thì thiếu ngủ một chút cũng là muỗi. Mình ra sân trước và dặn bố con Bi chờ ở địa điểm xuất phát.

Continue reading “Ghi chép từ cuộc thi chạy Run in Lyon 2016 (phần 2)”

Ghi chép từ cuộc thi chạy Run in Lyon 2016 (phần 1)

Bài viết cũ từ tháng 10/2016

Trong khi chạy ở một cuộc thi với quy mô lớn (33.000 người đăng ký tham dự) mình để tinh thần của mình thật thoải mái, tâm trí mình như chiếc máy quay thu lại những câu chuyện diễn ra xung quanh hay sự chuyên nghiệp của ban tổ chức.

1. Chuẩn bị

Mình được truyền cảm hứng bởi cuốn sách “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” của Murakami từ cách đây gần 5 năm. Khi đó mình bắt đầu chạy nhưng với tần suất không đều và cự li chỉ khoảng hơn 1km, có lúc còn vừa chạy vừa đi bộ xen kẽ. Năm ngoái trong một lần tình cờ đi dạo ở bờ sông, thấy đoàn thi chạy qua và ở mỗi một cây cầu họ đều bố trí một ban nhạc cổ vũ, mình nói với chồng, sang năm em sẽ tham dự cuộc thi này.

Continue reading “Ghi chép từ cuộc thi chạy Run in Lyon 2016 (phần 1)”